Chuyện đời thường

Chuyn đi thường
Ngh Minh

Đây là mt câu chuyn đi thường, cm đng ca nhà văn Ngh Minh (Trung Quc). Hai nhân vt chính trong truyn đă tri qua nhng ng nhn, bi kch đ cui cùng nhn ra nhau khi mt người không c̣n na trên đi.

Cưới nhau được hai năm, chng tôi bàn vi tôi v quê đón m anh lên vi chúng tôi đ bà được sng an nhàn nhng ngày cui đi. B anh y mt sm t khi anh c̣n nh, nên bà m gi gm tt c mi hy vng vào anh, mt ḿnh bà cht chiu tht lưng buc bng nuôi anh khôn ln cho ti ngày hc xong đi hc.

Tôi đng ư ngay và lp tc dn dp dành riêng cho bà căn pḥng có ban công hướng Nam, va có th sưởi nng va có th bày vài chu cây cnh. Bước vào căn pḥng chan ḥa ánh sáng va dn xong, anh y chng nói chng rng bt cht bế xc ly tôi và quay mt ṿng quanh pḥng. Khi tôi s quá cào cu anh xin anh b xung th́ anh bo:

– Nào, chúng ḿnh v quê đón m nhé!

Chng tôi cao ln, c̣n tôi th́ bé nh và thích được nép đu vào ngc anh. Nhng lúc y, tôi có cm giác như anh có th nhét gn tôi vào túi áo. Nhng bn hai người tranh căi nhau mà tôi không chu thua, anh bèn nhc bng tôi lên ngang đu và quay tít cho đến khi tôi s hết hn xin anh buông tha mi thôi. Tôi thích cái cm giác va s va sung sướng y.

M anh sng thôn quê lâu năm nên rt khó có th sa ngay được nhng tp quán ca người nhà quê. Chng hn, thy tôi hay mua hoa tươi bày pḥng khách, bà có v khó chu. Cc chng đă, mt hôm bà bo:

– Các con tht chng biết chi tiêu ǵ c. Hoa có ăn được đâu mà mua làm ǵ kia ch?

Tôi cười:

– M
ơi, trong nhà có hoa tươi n r th́ ai ny đu vui v c.

Bà cúi đu lu bu ǵ ǵ đy. Chng tôi bo:

– Đây là tp quán ca người thành ph, m
. Lâu ngày m s quen thôi.

Bà không nói ǵ na, nhưng sau đy mi bn thy tôi mua hoa v, bao gi bà cũng không th im lng mà c hi mua hết bao nhiêu tin. Khi tôi nói giá c th́ bà chép ming tiếc r. Có ln thy tôi xách v túi to túi nh các th mua sm được, bà gng hi giá tin tng th mt. Tôi k li giá mi th. Nghe xong bà chép ming th dài thườn thượt. Chng tôi véo mũi tôi và th́ thm:

– Ngc ơi, nếu em đng nói giá tht vi m th́ s chng sao c, phi không nào?

Cuc sng đang vui tươi thế là dn dn có nhng ḥa âm trái tai.

Điu làm bà khó chu nht là thy con trai ḿnh ngày ngày dy sm chun b ba sáng. Đàn ông mà chui vào bếp nu ăn cho v th́ coi sao được, bà nghĩ vy. V́ thế mà ba sáng nào bà cũng nng mt không vui. Tôi gi tng không thy ǵ th́ bà khua đũa đng bát t
ư không bng ḷng. Làm giáo viên dy múa Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phi nhy nhót mt bă người nên khi ng dy thường nm rn tn hưởng chăn đm m áp, coi đó là mt thú hưởng th. V́ thế tôi đành gi câm gi điếc trước s chng đi ca bà m chng. Đôi khi bà cũng làm giúp tôi mt ít vic nhà, nhưng tht ra ch làm tôi thêm bn bu mà thôi. Chng hn, nhng túi ni lông đng đ, mi khi tôi đu qung vào thùng rác th́ bà tích cóp li, bo là đ hôm nào bán cho đng nát. Thế là khp nhà đy nhng túi ni lông. Mi ln ra bát h tôi, bà đu hà tin không dùng nước ra chén thế là tôi phi ra li, dĩ nhiên phi kín đáo đ bà khi t ái.

Mt ti n, khi tôi đang ra chén trm như thế th́ bà nh́n thy. Thế là bà sp ca đánh sm mt cái, nm ĺ trong bung khóc gào lên. Chng tôi cung quưt chng biết làm ǵ. C ti hôm y anh không nói vi tôi câu nào. Tôi làm nũng vi anh, anh cũng chng thèm đ
ư. Tôi điên tiết lên vn li:

– Thế th́ rt cuc em sai ch nào ?

Anh trn mt:

– Ti sao em không th phiên phiến mt chút nh, bát không sch th́ ăn cũng có chết đâu, h?

Mt thi gian dài sau đy, bà chng nói chuyn vi tôi. Không khí trong nhà bt đu dn dn căng thng. Chng tôi rt mt mi, chng biết nên làm ai vui ḷng trước.

Không mun đ con trai làm ba sáng, bà c quyết nhn ly “nhim v nng n” này. Ri khi thy anh ăn ung ngon lành, bà li nh́n ngó tôi vi ư trách móc tôi không làm tṛn bn phn người v, khiến tôi rt khó x. Đ thoát khi cnh y, tôi đành không ăn ba sáng nhà mà mua túi sa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn. Ti hôm y lúc đi ng, anh bc bi bo:

– Có phi là em chê m anh nu ăn bn nên mi không ăn sáng nhà, đúng không?

Ri anh lnh nht nm quay lưng li, mc cho tôi nước mt đm đ́a v́ m c. Sau cùng anh th dài:

– C coi như là em v́ anh mà ăn sáng nhà, được không nào?

Thế là sáng sáng tôi đành ngi vào bàn ăn vi tâm trng ê ch.

Mt hôm, khi đang ăn món cháo bà nu, tôi cht thy bun nôn, mi th trong bng mun o ra, gng ḱm li mà không tài nào ḱm được, tôi đành quăng bát đũa chy ù vào pḥng v sinh, nôn thc nôn tháo. Sau mt hi hn ha hn hn th, khi tôi b́nh tâm li th́ nghe thy bà bù lu bù loa va khóc va đay nghiến oán trách tôi bng nhng t ng nhà quê, c̣n anh th́ đng ngay trước ca pḥng v sinh căm tc nh́n tôi. Tôi há hc ming chng nói được ǵ, tht ra nào ḿnh có c
ư nôn đâu. Ln đu tiên chúng tôi căi nhau to. Mi đu m anh c̣n giương mt đng nh́n, sau đy bà tht thu b ra ngoài. Anh tc ti nh́n tôi ri đi ra theo bà.

Ba ngày lin không thy bà và anh v nhà, c đến đin thoi cũng không thy gi. Tôi tc điên người mi khi nghĩ li t hôm bà lên đây ḿnh đă phi chu bao nhiêu ni oan c, thế mà anh y c̣n mun tôi thế nào na đây? Không hiu sao do này tôi hay bun nôn thế, ăn ǵ cũng không thy ngon, li thêm trong nhà bao nhiêu chuyn rc ri, tâm trng vô cùng ti t. Cui cùng, vn là các bn cơ quan bo:

– Sc mt cu xu lm, nên đi khám bnh thôi!

Kết qu kim tra bnh vin cho thy tôi đă có bu. Bây gi mi rơ ti sao sáng hôm y tôi bng dưng bun nôn. Nim hnh phúc sp có con pha trn vi mt chút bun gin oán trách: Ti sao chng ḿnh và c bà m chng na li không nghĩ ti chuyn y nh?

Tôi gp anh ti cng bnh vin. Xa nhau mi có ba ngày mà trông anh tiu ty quá chng. Tôi đnh quay đi, nhưng b dng y khiến ḷng tôi xót xa, không nén được, tôi gi anh. Anh nh́n tôi như người xa l, ánh mt không giu ni ni chán ghét như mt mũi kim lnh but đâm vào ḷng tôi. Tôi t nh “đng nh́n anh y, đng nh́n anh y”, và chn mt chiếc taxi li. Tht ra lúc y tôi ch mun hét to: “Anh yêu ca em, em sp sinh cho anh mt cc cưng đây!” ri được anh bế xc lên sung sướng quay mt ṿng. Ước mun y đă không xy ra. Khi ngi trên taxi, nước mt tôi a ra lă chă. V́ sao ch mt ln căi nhau đă làm cho t́nh yêu ca chúng tôi tr nên ti t ti mc này cơ ch?

V nhà, tôi nm trên giường nghĩ ti chng, ti ni chán ghét đy trong mt anh. Tôi nm ly góc chăn khóc nc lên. Na đêm, có tiếng lch cch m ngăn kéo. Khi bt đèn lên tôi trông thy khuôn mt đy nước mt ca anh. Th́ ra anh v nhà ly tin. Tôi lnh nht nh́n anh không nói ǵ. Anh cũng làm như không thy tôi, ly xong các th lin vi vă b đi. Có l anh đnh tht s chia tay vi tôi đây. Tht là mt người đàn ông có lư trí, biết tách bch t́nh và tin rch ṛi như thế đy. Tôi cười nht, nước mt lă chă tuôn rơi.

Hôm sau tôi không đi làm mà nhà, mun xem xét li mi ư đnh ca ḿnh ri t́m anh trao đi cho xong mi chuyn. Khi đến công ty ca anh, cu thư kư ngc nhiên nh́n tôi:

Ơ ḱa, m tng giám đc b tai nn, hin đang nm bnh vin kia mà.

Tôi tr mt cng hng, lp tc đến ngay bnh vin. Nhưng khi t́m được anh th́ bà đă tt th ri. Anh không h nh́n tôi, mt c lm lm. Tôi nh́n khuôn mt vàng vt không hn ca bà, nước mt a ra: Tri ơi! Ti sao li đến nông ni này cơ ch?

Cho ti hôm an táng m, anh vn không thèm nói vi tôi mt câu nào, thm chí mi khi nh́n tôi, ánh mt anh đu hin lên ni chán ghét tt đ. Nghe người khác k li, tôi mi biết sơ qua v v tai nn. Hôm y bà b nhà ri thn th đi v phía ga xe la, bà mun v quê mà. Chng tôi đui theo, thy thế bà ro bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, mt chiếc xe buưt đâm vào bà… Cui cùng th́ tôi đă hiu ti sao anh y chán ghét ḿnh. Nếu hôm y ḿnh không nôn o, nếu hôm y ḿnh không to tiếng căi nhau vi anh y, nếu… Trong ḷng anh, tôi là k ti phm gián tiếp giết chết bà.

Anh lng lng dn vào pḥng m, ti ti khi v nhà, người sc mùi rượu. Ḷng t trng b tn thương bi ni xu h và t thương hi đè nng khiến tôi th không ra hơi na. Mun gii thích mi chuyn, mun báo anh biết chúng tôi sp có con ri, nhưng c thy ánh mt gh lnh ca anh là tôi li thôi không nói ǵ. Thà anh đánh tôi mng tôi mt trn c̣n hơn. Tôi có c
ư đ xy ra mi tai ha y đâu! Ngày tháng c ngt ngt lp đi lp li. Càng ngày anh y càng v nhà mun hơn. Chúng tôi c thế căng vi nhau, xa l hơn c người qua đường. Tôi như cái tḥng lng tht vào tim anh.

Mt hôm, khi đi qua mt hiu ăn Âu, tôi nh́n qua ca kính thy chng ḿnh đang ngi đi din vi mt cô gái tr và nhè nh vut tóc cô. Thế là tôi đă hiu rơ tt c. Sau giây lát ng người ra, tôi vào hiu ăn, đến đng trước mt chng ḿnh, trân trân nh́n anh, mt ráo honh. Tôi không mun nói ǵ hết, và cũng chng biết nói ǵ. Cô gái nh́n tôi, nh́n chng tôi ri đng lên đnh b đi. Anh n cô ngi xung ri cũng trân trân nh́n li tôi, không chu thua. Tôi ch c̣n nghe thy tim ḿnh đp chm chm tng nhp như đang sp k cái chết. K thua cuc là tôi, nếu c đng na th́ tôi và đa bé trong bng s ngă xung. Đêm y anh không v nhà. Bng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng vi s qua đi ca m anh, t́nh yêu gia hai chúng tôi cũng đă chết.

Nhng ngày sau, anh vn không v nhà. Có hôm đi làm v, tôi thy t áo như b sp xếp li, chc anh y v ly các th ca anh. Tôi chng mun gi đin thoi cho anh, ư đnh gii thích mi chuyn cho anh cũng biến mt hn.

Tôi sng mt ḿnh. Đi bnh vin khám thai mt ḿnh. Trái tim tôi như v vn mi khi trông thy cnh các bà v được chng d́u đến bnh vin. Các bn cơ quan bóng gió khuyên tôi b cái thai đi cho yên chuyn nhưng tôi kiên quyết không chu. Tôi như điên lên mun được sinh đa bé này, coi đó như s bù đp vic bà m chng qua đi.

Mt hôm đi làm v nhà, tôi thy anh ngi trong pḥng khách mù mt khói thuc lá, trên bàn đt mt t giy. Không cn xem, tôi đă biết t giy đó viết ǵ ri. Trong hơn hai tháng chng vng nhà, tôi đă dn dà hc được cách gi b́nh tĩnh. Tôi nh́n anh, ct mũ ri bo:

– Đi mt tí, tôi s kư ngay đây.

Anh nh́n tôi, ánh mt l v bi ri chng khác ǵ tôi. Va ci cúc áo khoác, tôi va t nh: “Ch có khóc đy, ch có khóc đy… “. Hai mt nhc lm ri, nhưng tôi quyết không cho chúng nh l na. Mc xong áo lên móc, thy anh c chm chm nh́n cái bng to ca tôi, tôi mm cười đi đến bàn, cm ly t giy, ri chng xem ǵ hết, lin kư tên ḿnh và đy t giy cho anh.

– Em có bu ri đy à?

Đây là ln đu tiên anh y nói chuyn vi tôi k t hôm bà b nn. Nước mt tôi trào ra không th nào ngăn ni.

– Vâng, nhưng không sao c, anh có th đi được ri.

Anh không đi mà ngi li, hai chúng tôi nh́n nhau trong bóng ti. Anh t t ôm ly tôi, nước mt nh
ướt đm vai áo tôi. Thế nhưng ḷng tôi đă không c̣n ǵ na, rt nhiu th đă biến đi xa lm ri, xa ti mc có đui theo cũng chng ly li được na.

Không nh là anh y đă nói vi tôi bao nhiêu ln câu “Xin li” na. Trước đây tôi c tưởng ḿnh s tha th cho anh, nhưng bây gi th́ không. Sut đi tôi sao quên được ánh mt băng giá anh nh́n tôi khi đng trước cô gái n
hiu ăn Âu hôm y. Chúng tôi đă rch vào tim nhau mt vết thương sâu hom. Tôi không c t́nh, c̣n anh th́ c t́nh. Quá kh không th nào tr li được na. Trái tim tôi ch
m lên mi khi nghĩ đến đa bé trong bng, c̣n vi anh th́ tim tôi đă lnh như băng. Tôi không đng đến tt c nhng thc ăn anh mua v, không nhn bt c món quà nào anh tng, không nói vi anh na li. K t hôm kư vào t giy kia, hôn nhân và t́nh yêu, tt c đu đă biến mt khi trái tim tôi. Có hôm anh đnh tr li pḥng ng ca chúng tôi. Anh vào th́ tôi ra pḥng khách nm. Thế là anh đành phi v ng
pḥng ca bà.

Đêm đêm, đôi lúc t pḥng anh vng ra tiếng rên r khe kh. Tôi nghe thy nhưng lng thinh. Li d tṛ cũ ch ǵ. Ngày trước, mi bn b tôi làm mt gin pht l, anh y đu gi v
m như vy, khiến tôi ngoan ngoăn đu hàng và chy đến hi xem anh có sao không. Thế là anh ôm ly tôi cười ha h. Anh quên ri, ngày y tôi thương anh v́ hai người yêu nhau. Bây gi th́ chúng tôi c̣n có ǵ na đâu? Tiếng rên r
y kéo dài đt quăng cho ti ngày đa bé ra đi. Sut thi gian ch đi y, hu như ngày nào anh cũng mua sm th ǵ cho con, nào là đ dùng ca tr sơ sinh và tr nh, nào là sách nhi đng v.v… Nhng th
y cht gn đy căn pḥng ca anh. Tôi biết anh làm thế là đ tôi cm đng, nhưng tôi gi đă trơ như đá. Anh đành giam ḿnh trong pḥng, ngi gơ phím máy tính lch cch. Chc là t́m v trên mng. Nhưng chuyn y đâu c̣n có ư nghĩa ǵ vi tôi na.

Năm sau, vào mt đêm khuya cui xuân, cơn đau bng d di khiến tôi thét lên. Anh nhy x vào bung, h́nh như khi đi nm anh vn không thay qun áo ch là đ ch giây phút này. Anh cơng tôi chy xung cu thang, chn taxi li. Dc đường, anh c nm cht tay tôi, luôn lau m hôi trên trán tôi. Đến bnh vin, anh li cơng tôi chy đến khoa sn. Khi nm trên đôi vai gy guc mà m áp ca anh, mt ư nghĩ cht lóe lên trong óc tôi: “Trên đi này, liu có ai yêu thương ḿnh như anh y không nh?”

Ri anh vn cánh ca khoa sn, đưa ánh mt m áp dơi theo tôi đi vào trong. Tôi c nhn đau mm cười vi anh. Khi tôi ra khi pḥng đ, anh nh́n tôi và thng bé, rưng rưng nước mt mm cười. Tôi chm vào tay anh, cht thy anh mm nhũn người, mt mi t t ngă xung. Tôi gào tên chng ḿnh, anh ch mm cười, nhm nghin mt li…

Tôi c tưởng ḿnh s không bao gi c̣n nh nước mt v́ anh, thế mà lúc y mt ni đau xé rut xé gan bng di lên trong ḷng.

Bác sĩ cho biết chng tôi b ung thư gan, cách đây 5 tháng mi phát hin, khi đó bnh đă thi kỳ cui, anh chu đng được lâu thế qu là mt chuyn l hiếm có. Ông bo: “Ch nên chun b hu s đi th́ va”. Mc y tá ngăn cm, tôi trn ngay v nhà, xc vào pḥng anh, m máy tính ra xem. Mt ni đau nhói lên làm trái tim tôi nghn li. Thế đy, 5 tháng trước đây anh đă phát hin ḿnh b ung thư gan, nhng tiếng rên r ca anh là tht c, nhưng tôi li c cho là…

Nhng điu ghi trong máy tính rt dài, đó là li trăn tri anh đ li cho con ḿnh:

“Con ca b. V́ con mà b ráng chu đng cho ti nay, ch bao gi trông thy con th́ b mi chu ngă xung. Đy là nguyn vng ln nht ca b hin gi

B biết rng, đi con s có nhiu nim vui hoc có th gp trc tr. Nếu b có th cùng con đi sut quăng đi con ln lên th́ vui biết bao. Nhưng b không có dp may y na ri. Bây gi b ghi li vào máy tính tng vn đ con s có th gp phi trên đường đi, khi nào gp nhng vn đ
y th́ con có th tham kho ư kiến ca b, con nhé!

Con ơi, viết xong my chc trang này, b cm thy như ḿnh đă cùng đi vi con sut chng đường trưởng thành ca con. Bây gi b tht s vô cùng sung sướng. Hăy yêu m con nhé! M rt vt v v́ con đy. M con là người yêu con nht và cũng là người b yêu quư nht…”

Chng tôi viết v tt c mi chuyn, k t khi đa bé c̣n vườn tr cho ti lúc nó hc tiu hc, trung hc, đi hc, ri ra công tác, c đến chuyn yêu đương ca con na. Chng tôi cũng đ li mt bc cho tôi:

“Em yêu quư. Được ly em làm v là nim hnh phúc ln nht trong đi anh. Em hăy tha th vic anh đă làm tn thương em. Hăy tha li vic anh giu t́nh h́nh bnh tt ca ḿnh, chng qua ch v́ anh không mun đ em phi lo nghĩ trong thi gian ch bé chào đi… Em yêu quư. Nếu khi đc nhng ḍng này mà em khóc th́ nghĩa là em đă tha th cho anh ri. Như thế anh s có th mm cười cm ơn em luôn luôn yêu anh… Anh s rng ḿnh s không có dp t tay tng cho con nhng món quà anh đă mua sm. Phin em hng năm thay anh tng quà cho con, trên bao gói nh đ rơ ngày tng, em nhé…”

Khi tôi tr li bnh vin th́ anh vn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đt nó nm bên cnh anh và nói:

– Anh ơi, anh hăy m mt ra cười lên nào. Em mun đ con măi măi ghi nh hơi m ca b nó khi nó nm trong ḷng anh đy, anh

Chng tôi khó nhc m mt ra, kh mm cười. Thng bé rúc vào ḷng b, ng ngoy nm tay nh xíu hng hng. Tôi n nút máy nh, nước mt chy ràn ra trên mt…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: