Mạc Can, từ danh hài đến nhà văn


Mạc can


Quyển sách nằm trơ trọi trên bàn. Ngày nào đi về cũng thấy nó nằm im lìm ở đấy, không suy suyển. Có lẽ là truyện của con bạn mới về Việt Nam đem sang. Quyển sách có bìa xanh, nhìn giống y những quyển truyện vẫn bán ngoài nhà sách. Tôi có nhác nhìn thấy bìa sách có chữ “Mạc Can” và hơi thắc mắc không lẽ lại là ông Hề Mạc Can, hay lại có một Mạc Can khác trong lĩnh vực văn chương. Cả tháng trôi qua, quyển sách vẫn cứ ở chỗ cũ.

Nó sẽ không được tôi nhấc lên và tôi sẽ không thể biết được ông Hề ngày nào nay đã già, đã trở thành một nhà văn được chứng nhận cho đến khi quyển sách rơi xuống trước mặt.

Không biết từ khi nào tôi đã yêu thích miền Tây như một vùng đất của bình yên. Tôi yêu Long Xuyên với bến phà nhộn nhịp, yêu đôi bờ bên Cao Lãnh bên Châu Đốc đò chạy liên miên. Dù cho miền này có hay bị lũ lụt đi nữa thì nó vẫn đem lại cảm giác bình dị và thanh thản mỗi khi trở về. Và dường như ông Hề cho tôi cảm giác “miền Tây” ấy, xuất thân của ông là từ Tiền Giang. Vài người miền Nam nói với tôi rằng, là người vùng khác mà còn rành miền Tây hơn cả người ở miền Nam nữa. Tôi biết đó chỉ là họ nói thế, chứ kiến thức về miền Tây của tôi còn hạn chế nhiều. Người miền Nam sống chan hòa chất phác, thường xuề xòa cười nói rất vô tư, mày tao chí tớ một cách tự nhiên để thể hiện sự thân mật.

Quay trở lại với ông Hề, trước đây tôi hay được gặp ông ở đài truyền hình sau giờ tan học. Tôi hay trêu một nhân viên khác của đài là “Mạc Can 2” vì nhìn rất giống ông Hề. Mạc Can đã tự vẽ cho mình một chân dung nhỏ: “ Tôi là một tên hề. Một người có khuôn mặt rất “hẻo” và tướng đi lắt nhắt lùn sịt. Một người ít học, một kẻ bị cuộc đời đối xử “quá khó”. Tôi đã lang thanh từ lúc bắt đầu được sinh ra. Tôi chẳng làm được gì trong suốt cuộc đời mình…”

Nếu không phải xa thành phố thì chẳng hôm nào ông Hề bỏ thói quen lui tới quán quen thuộc trong khuôn viên 81 Trần Quốc Thảo, chỉ để tán gẫu cùng bạn bè bên ly trà đá. Vài năm trước, khi sắp buớc vào tuổi 60, không biết thế nào mà Mạc Can lại nhảy qua viết văn. Ông thường ngồi trong quán nhỏ 81 TQT rảnh rỗi, ngứa ngáy tay chân mà viết thử. Ông cứ viết tự nhiên như ông sống. Ông viết khi chính ông còn chưa thuộc ngữ pháp và chính tả cần thiết của tiếng Việt. Trước đây, ông Hề cũng đã viết một vài kịch bản cho chương trình “trong nhà ngoài phố” mà tôi rất thích. Tôi thường chờ đợi mỗi tối thứ Năm hàng tuần để xem trên đài Truyền Hình TP. Mạc Can cũng đã có cuốn sách để tự mình gối đầu giường, tên là “Món nợ kịch trường” do NXB Trẻ ấn hành. Thời đó, Mạc Can chưa quen ai. Ông gửi bản thảo tới NXB Trẻ và hàng ngày đi ngang qua mà không dám vào hỏi. Cho đến một ngày ông nhận được điện thoại của người biên tập mời ông đến nhận sách và nhuận bút, Mạc Can đã khóc…

Vậy đấy, đến tuổi lục tuần, ông Hề mới gặp một bước ngoặt ý nghĩa. Đúng là ông đã không nhận ra cái mình yêu thích sớm hơn, nhưng sự thay đổi tích cực luôn luôn không bao giờ là quá muộn. Nếu có ai đó còn đang vất vả ở tuổi 40, 50, … xin hãy tiếp tục cố gắng vì thành công sẽ đến với những người kiên nhẫn.

14 Jan 07

nhvt


Thời của Tản văn và Tạp bút : http://maccan.it.tt/

Bài viết có sử dụng thông tin từ :

— “Mạc Can – Tuyển truyện ngắn mới nhất – Người nói tiếng bồ câu”. NXB Thanh Niên.

— Lời bạt – Nguyễn Thanh Bình

6 thoughts on “Mạc Can, từ danh hài đến nhà văn

  1. Viet Nam Que Huong Toi Tháng Một 14, 2007 lúc 9:58 sáng Reply

    Tấm ván phóng dao em chưa xem, nhưng có biết Tờ 100 đô la âm phủ. Truyện kể của ông Hề tuy không sắc trong ngôn ngữ nhưng luôn kể lại những mảng đời phiêu bạt. Em nghĩ là ông Hề viết từ những cái có thật ông nhìn thấy.🙂

    Đi chơi sướng nhỉ😀

  2. SeaBee Tháng Một 15, 2007 lúc 10:30 sáng Reply

    Bây giờ mỗi lần nghĩ đến bác Mạc Can thì không còn hình ảnh ông già Hề trên kịch, hay ảo thuật gia trên sân khấu mà nhớ đến thằng bé lầm lũi, cô độc, đa cảm trong “Tấm ván phóng dao”.

  3. *Trắng Đen* Tháng Ba 1, 2007 lúc 2:06 sáng Reply

    uh dung roi, minh cung thay moi nguoi nhac rat nhieu den Tam Van Phong Dao va con duoc dang ca tren TT nua

  4. Viet Nam Que Huong Toi Tháng Ba 4, 2007 lúc 8:11 sáng Reply

    Truyện của ông đọc rất “chất phác” nhưng chân thực🙂

  5. Hoài Tâm Tháng Ba 15, 2007 lúc 9:45 sáng Reply

    HT đọc TẤM VÁN PHÓNG DAO rồi. BUỒN nhưng CHÂN THẬT, NGHĨA TÌNH đúng chất MIỀN TÂY NAM BỘ.

  6. Viet Nam Que Huong Toi Tháng Ba 17, 2007 lúc 3:49 sáng Reply

    Cam on ban da co y kien

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: