Chuyện đời thường

12 01 2008

Chuyn đi thường
Ngh Minh

Đây là mt câu chuyn đi thường, cm đng ca nhà văn Ngh Minh (Trung Quc). Hai nhân vt chính trong truyn đă tri qua nhng ng nhn, bi kch đ cui cùng nhn ra nhau khi mt người không c̣n na trên đi.

Cưới nhau được hai năm, chng tôi bàn vi tôi v quê đón m anh lên vi chúng tôi đ bà được sng an nhàn nhng ngày cui đi. B anh y mt sm t khi anh c̣n nh, nên bà m gi gm tt c mi hy vng vào anh, mt ḿnh bà cht chiu tht lưng buc bng nuôi anh khôn ln cho ti ngày hc xong đi hc.

Tôi đng ư ngay và lp tc dn dp dành riêng cho bà căn pḥng có ban công hướng Nam, va có th sưởi nng va có th bày vài chu cây cnh. Bước vào căn pḥng chan ḥa ánh sáng va dn xong, anh y chng nói chng rng bt cht bế xc ly tôi và quay mt ṿng quanh pḥng. Khi tôi s quá cào cu anh xin anh b xung th́ anh bo:

- Nào, chúng ḿnh v quê đón m nhé!

Chng tôi cao ln, c̣n tôi th́ bé nh và thích được nép đu vào ngc anh. Nhng lúc y, tôi có cm giác như anh có th nhét gn tôi vào túi áo. Nhng bn hai người tranh căi nhau mà tôi không chu thua, anh bèn nhc bng tôi lên ngang đu và quay tít cho đến khi tôi s hết hn xin anh buông tha mi thôi. Tôi thích cái cm giác va s va sung sướng y.

M anh sng thôn quê lâu năm nên rt khó có th sa ngay được nhng tp quán ca người nhà quê. Chng hn, thy tôi hay mua hoa tươi bày pḥng khách, bà có v khó chu. Cc chng đă, mt hôm bà bo:

- Các con tht chng biết chi tiêu ǵ c. Hoa có ăn được đâu mà mua làm ǵ kia ch?

Tôi cười:

- M
ơi, trong nhà có hoa tươi n r th́ ai ny đu vui v c.

Bà cúi đu lu bu ǵ ǵ đy. Chng tôi bo:

- Đây là tp quán ca người thành ph, m
. Lâu ngày m s quen thôi.

Bà không nói ǵ na, nhưng sau đy mi bn thy tôi mua hoa v, bao gi bà cũng không th im lng mà c hi mua hết bao nhiêu tin. Khi tôi nói giá c th́ bà chép ming tiếc r. Có ln thy tôi xách v túi to túi nh các th mua sm được, bà gng hi giá tin tng th mt. Tôi k li giá mi th. Nghe xong bà chép ming th dài thườn thượt. Chng tôi véo mũi tôi và th́ thm:

- Ngc ơi, nếu em đng nói giá tht vi m th́ s chng sao c, phi không nào?

Cuc sng đang vui tươi thế là dn dn có nhng ḥa âm trái tai.

Điu làm bà khó chu nht là thy con trai ḿnh ngày ngày dy sm chun b ba sáng. Đàn ông mà chui vào bếp nu ăn cho v th́ coi sao được, bà nghĩ vy. V́ thế mà ba sáng nào bà cũng nng mt không vui. Tôi gi tng không thy ǵ th́ bà khua đũa đng bát t
ư không bng ḷng. Làm giáo viên dy múa Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phi nhy nhót mt bă người nên khi ng dy thường nm rn tn hưởng chăn đm m áp, coi đó là mt thú hưởng th. V́ thế tôi đành gi câm gi điếc trước s chng đi ca bà m chng. Đôi khi bà cũng làm giúp tôi mt ít vic nhà, nhưng tht ra ch làm tôi thêm bn bu mà thôi. Chng hn, nhng túi ni lông đng đ, mi khi tôi đu qung vào thùng rác th́ bà tích cóp li, bo là đ hôm nào bán cho đng nát. Thế là khp nhà đy nhng túi ni lông. Mi ln ra bát h tôi, bà đu hà tin không dùng nước ra chén thế là tôi phi ra li, dĩ nhiên phi kín đáo đ bà khi t ái.

Mt ti n, khi tôi đang ra chén trm như thế th́ bà nh́n thy. Thế là bà sp ca đánh sm mt cái, nm ĺ trong bung khóc gào lên. Chng tôi cung quưt chng biết làm ǵ. C ti hôm y anh không nói vi tôi câu nào. Tôi làm nũng vi anh, anh cũng chng thèm đ
ư. Tôi điên tiết lên vn li:

- Thế th́ rt cuc em sai ch nào ?

Anh trn mt:

- Ti sao em không th phiên phiến mt chút nh, bát không sch th́ ăn cũng có chết đâu, h?

Mt thi gian dài sau đy, bà chng nói chuyn vi tôi. Không khí trong nhà bt đu dn dn căng thng. Chng tôi rt mt mi, chng biết nên làm ai vui ḷng trước.

Không mun đ con trai làm ba sáng, bà c quyết nhn ly “nhim v nng n” này. Ri khi thy anh ăn ung ngon lành, bà li nh́n ngó tôi vi ư trách móc tôi không làm tṛn bn phn người v, khiến tôi rt khó x. Đ thoát khi cnh y, tôi đành không ăn ba sáng nhà mà mua túi sa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn. Ti hôm y lúc đi ng, anh bc bi bo:

- Có phi là em chê m anh nu ăn bn nên mi không ăn sáng nhà, đúng không?

Ri anh lnh nht nm quay lưng li, mc cho tôi nước mt đm đ́a v́ m c. Sau cùng anh th dài:

- C coi như là em v́ anh mà ăn sáng nhà, được không nào?

Thế là sáng sáng tôi đành ngi vào bàn ăn vi tâm trng ê ch.

Mt hôm, khi đang ăn món cháo bà nu, tôi cht thy bun nôn, mi th trong bng mun o ra, gng ḱm li mà không tài nào ḱm được, tôi đành quăng bát đũa chy ù vào pḥng v sinh, nôn thc nôn tháo. Sau mt hi hn ha hn hn th, khi tôi b́nh tâm li th́ nghe thy bà bù lu bù loa va khóc va đay nghiến oán trách tôi bng nhng t ng nhà quê, c̣n anh th́ đng ngay trước ca pḥng v sinh căm tc nh́n tôi. Tôi há hc ming chng nói được ǵ, tht ra nào ḿnh có c
ư nôn đâu. Ln đu tiên chúng tôi căi nhau to. Mi đu m anh c̣n giương mt đng nh́n, sau đy bà tht thu b ra ngoài. Anh tc ti nh́n tôi ri đi ra theo bà.

Ba ngày lin không thy bà và anh v nhà, c đến đin thoi cũng không thy gi. Tôi tc điên người mi khi nghĩ li t hôm bà lên đây ḿnh đă phi chu bao nhiêu ni oan c, thế mà anh y c̣n mun tôi thế nào na đây? Không hiu sao do này tôi hay bun nôn thế, ăn ǵ cũng không thy ngon, li thêm trong nhà bao nhiêu chuyn rc ri, tâm trng vô cùng ti t. Cui cùng, vn là các bn cơ quan bo:

- Sc mt cu xu lm, nên đi khám bnh thôi!

Kết qu kim tra bnh vin cho thy tôi đă có bu. Bây gi mi rơ ti sao sáng hôm y tôi bng dưng bun nôn. Nim hnh phúc sp có con pha trn vi mt chút bun gin oán trách: Ti sao chng ḿnh và c bà m chng na li không nghĩ ti chuyn y nh?

Tôi gp anh ti cng bnh vin. Xa nhau mi có ba ngày mà trông anh tiu ty quá chng. Tôi đnh quay đi, nhưng b dng y khiến ḷng tôi xót xa, không nén được, tôi gi anh. Anh nh́n tôi như người xa l, ánh mt không giu ni ni chán ghét như mt mũi kim lnh but đâm vào ḷng tôi. Tôi t nh “đng nh́n anh y, đng nh́n anh y”, và chn mt chiếc taxi li. Tht ra lúc y tôi ch mun hét to: “Anh yêu ca em, em sp sinh cho anh mt cc cưng đây!” ri được anh bế xc lên sung sướng quay mt ṿng. Ước mun y đă không xy ra. Khi ngi trên taxi, nước mt tôi a ra lă chă. V́ sao ch mt ln căi nhau đă làm cho t́nh yêu ca chúng tôi tr nên ti t ti mc này cơ ch?

V nhà, tôi nm trên giường nghĩ ti chng, ti ni chán ghét đy trong mt anh. Tôi nm ly góc chăn khóc nc lên. Na đêm, có tiếng lch cch m ngăn kéo. Khi bt đèn lên tôi trông thy khuôn mt đy nước mt ca anh. Th́ ra anh v nhà ly tin. Tôi lnh nht nh́n anh không nói ǵ. Anh cũng làm như không thy tôi, ly xong các th lin vi vă b đi. Có l anh đnh tht s chia tay vi tôi đây. Tht là mt người đàn ông có lư trí, biết tách bch t́nh và tin rch ṛi như thế đy. Tôi cười nht, nước mt lă chă tuôn rơi.

Hôm sau tôi không đi làm mà nhà, mun xem xét li mi ư đnh ca ḿnh ri t́m anh trao đi cho xong mi chuyn. Khi đến công ty ca anh, cu thư kư ngc nhiên nh́n tôi:

- Ơ ḱa, m tng giám đc b tai nn, hin đang nm bnh vin kia mà.

Tôi tr mt cng hng, lp tc đến ngay bnh vin. Nhưng khi t́m được anh th́ bà đă tt th ri. Anh không h nh́n tôi, mt c lm lm. Tôi nh́n khuôn mt vàng vt không hn ca bà, nước mt a ra: Tri ơi! Ti sao li đến nông ni này cơ ch?

Cho ti hôm an táng m, anh vn không thèm nói vi tôi mt câu nào, thm chí mi khi nh́n tôi, ánh mt anh đu hin lên ni chán ghét tt đ. Nghe người khác k li, tôi mi biết sơ qua v v tai nn. Hôm y bà b nhà ri thn th đi v phía ga xe la, bà mun v quê mà. Chng tôi đui theo, thy thế bà ro bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, mt chiếc xe buưt đâm vào bà… Cui cùng th́ tôi đă hiu ti sao anh y chán ghét ḿnh. Nếu hôm y ḿnh không nôn o, nếu hôm y ḿnh không to tiếng căi nhau vi anh y, nếu… Trong ḷng anh, tôi là k ti phm gián tiếp giết chết bà.

Anh lng lng dn vào pḥng m, ti ti khi v nhà, người sc mùi rượu. Ḷng t trng b tn thương bi ni xu h và t thương hi đè nng khiến tôi th không ra hơi na. Mun gii thích mi chuyn, mun báo anh biết chúng tôi sp có con ri, nhưng c thy ánh mt gh lnh ca anh là tôi li thôi không nói ǵ. Thà anh đánh tôi mng tôi mt trn c̣n hơn. Tôi có c
ư đ xy ra mi tai ha y đâu! Ngày tháng c ngt ngt lp đi lp li. Càng ngày anh y càng v nhà mun hơn. Chúng tôi c thế căng vi nhau, xa l hơn c người qua đường. Tôi như cái tḥng lng tht vào tim anh.

Mt hôm, khi đi qua mt hiu ăn Âu, tôi nh́n qua ca kính thy chng ḿnh đang ngi đi din vi mt cô gái tr và nhè nh vut tóc cô. Thế là tôi đă hiu rơ tt c. Sau giây lát ng người ra, tôi vào hiu ăn, đến đng trước mt chng ḿnh, trân trân nh́n anh, mt ráo honh. Tôi không mun nói ǵ hết, và cũng chng biết nói ǵ. Cô gái nh́n tôi, nh́n chng tôi ri đng lên đnh b đi. Anh n cô ngi xung ri cũng trân trân nh́n li tôi, không chu thua. Tôi ch c̣n nghe thy tim ḿnh đp chm chm tng nhp như đang sp k cái chết. K thua cuc là tôi, nếu c đng na th́ tôi và đa bé trong bng s ngă xung. Đêm y anh không v nhà. Bng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng vi s qua đi ca m anh, t́nh yêu gia hai chúng tôi cũng đă chết.

Nhng ngày sau, anh vn không v nhà. Có hôm đi làm v, tôi thy t áo như b sp xếp li, chc anh y v ly các th ca anh. Tôi chng mun gi đin thoi cho anh, ư đnh gii thích mi chuyn cho anh cũng biến mt hn.

Tôi sng mt ḿnh. Đi bnh vin khám thai mt ḿnh. Trái tim tôi như v vn mi khi trông thy cnh các bà v được chng d́u đến bnh vin. Các bn cơ quan bóng gió khuyên tôi b cái thai đi cho yên chuyn nhưng tôi kiên quyết không chu. Tôi như điên lên mun được sinh đa bé này, coi đó như s bù đp vic bà m chng qua đi.

Mt hôm đi làm v nhà, tôi thy anh ngi trong pḥng khách mù mt khói thuc lá, trên bàn đt mt t giy. Không cn xem, tôi đă biết t giy đó viết ǵ ri. Trong hơn hai tháng chng vng nhà, tôi đă dn dà hc được cách gi b́nh tĩnh. Tôi nh́n anh, ct mũ ri bo:

- Đi mt tí, tôi s kư ngay đây.

Anh nh́n tôi, ánh mt l v bi ri chng khác ǵ tôi. Va ci cúc áo khoác, tôi va t nh: “Ch có khóc đy, ch có khóc đy… “. Hai mt nhc lm ri, nhưng tôi quyết không cho chúng nh l na. Mc xong áo lên móc, thy anh c chm chm nh́n cái bng to ca tôi, tôi mm cười đi đến bàn, cm ly t giy, ri chng xem ǵ hết, lin kư tên ḿnh và đy t giy cho anh.

- Em có bu ri đy à?

Đây là ln đu tiên anh y nói chuyn vi tôi k t hôm bà b nn. Nước mt tôi trào ra không th nào ngăn ni.

- Vâng, nhưng không sao c, anh có th đi được ri.

Anh không đi mà ngi li, hai chúng tôi nh́n nhau trong bóng ti. Anh t t ôm ly tôi, nước mt nh
ướt đm vai áo tôi. Thế nhưng ḷng tôi đă không c̣n ǵ na, rt nhiu th đă biến đi xa lm ri, xa ti mc có đui theo cũng chng ly li được na.

Không nh là anh y đă nói vi tôi bao nhiêu ln câu “Xin li” na. Trước đây tôi c tưởng ḿnh s tha th cho anh, nhưng bây gi th́ không. Sut đi tôi sao quên được ánh mt băng giá anh nh́n tôi khi đng trước cô gái n
hiu ăn Âu hôm y. Chúng tôi đă rch vào tim nhau mt vết thương sâu hom. Tôi không c t́nh, c̣n anh th́ c t́nh. Quá kh không th nào tr li được na. Trái tim tôi ch
m lên mi khi nghĩ đến đa bé trong bng, c̣n vi anh th́ tim tôi đă lnh như băng. Tôi không đng đến tt c nhng thc ăn anh mua v, không nhn bt c món quà nào anh tng, không nói vi anh na li. K t hôm kư vào t giy kia, hôn nhân và t́nh yêu, tt c đu đă biến mt khi trái tim tôi. Có hôm anh đnh tr li pḥng ng ca chúng tôi. Anh vào th́ tôi ra pḥng khách nm. Thế là anh đành phi v ng
pḥng ca bà.

Đêm đêm, đôi lúc t pḥng anh vng ra tiếng rên r khe kh. Tôi nghe thy nhưng lng thinh. Li d tṛ cũ ch ǵ. Ngày trước, mi bn b tôi làm mt gin pht l, anh y đu gi v
m như vy, khiến tôi ngoan ngoăn đu hàng và chy đến hi xem anh có sao không. Thế là anh ôm ly tôi cười ha h. Anh quên ri, ngày y tôi thương anh v́ hai người yêu nhau. Bây gi th́ chúng tôi c̣n có ǵ na đâu? Tiếng rên r
y kéo dài đt quăng cho ti ngày đa bé ra đi. Sut thi gian ch đi y, hu như ngày nào anh cũng mua sm th ǵ cho con, nào là đ dùng ca tr sơ sinh và tr nh, nào là sách nhi đng v.v… Nhng th
y cht gn đy căn pḥng ca anh. Tôi biết anh làm thế là đ tôi cm đng, nhưng tôi gi đă trơ như đá. Anh đành giam ḿnh trong pḥng, ngi gơ phím máy tính lch cch. Chc là t́m v trên mng. Nhưng chuyn y đâu c̣n có ư nghĩa ǵ vi tôi na.

Năm sau, vào mt đêm khuya cui xuân, cơn đau bng d di khiến tôi thét lên. Anh nhy x vào bung, h́nh như khi đi nm anh vn không thay qun áo ch là đ ch giây phút này. Anh cơng tôi chy xung cu thang, chn taxi li. Dc đường, anh c nm cht tay tôi, luôn lau m hôi trên trán tôi. Đến bnh vin, anh li cơng tôi chy đến khoa sn. Khi nm trên đôi vai gy guc mà m áp ca anh, mt ư nghĩ cht lóe lên trong óc tôi: “Trên đi này, liu có ai yêu thương ḿnh như anh y không nh?”

Ri anh vn cánh ca khoa sn, đưa ánh mt m áp dơi theo tôi đi vào trong. Tôi c nhn đau mm cười vi anh. Khi tôi ra khi pḥng đ, anh nh́n tôi và thng bé, rưng rưng nước mt mm cười. Tôi chm vào tay anh, cht thy anh mm nhũn người, mt mi t t ngă xung. Tôi gào tên chng ḿnh, anh ch mm cười, nhm nghin mt li…

Tôi c tưởng ḿnh s không bao gi c̣n nh nước mt v́ anh, thế mà lúc y mt ni đau xé rut xé gan bng di lên trong ḷng.

Bác sĩ cho biết chng tôi b ung thư gan, cách đây 5 tháng mi phát hin, khi đó bnh đă thi kỳ cui, anh chu đng được lâu thế qu là mt chuyn l hiếm có. Ông bo: “Ch nên chun b hu s đi th́ va”. Mc y tá ngăn cm, tôi trn ngay v nhà, xc vào pḥng anh, m máy tính ra xem. Mt ni đau nhói lên làm trái tim tôi nghn li. Thế đy, 5 tháng trước đây anh đă phát hin ḿnh b ung thư gan, nhng tiếng rên r ca anh là tht c, nhưng tôi li c cho là…

Nhng điu ghi trong máy tính rt dài, đó là li trăn tri anh đ li cho con ḿnh:

“Con ca b. V́ con mà b ráng chu đng cho ti nay, ch bao gi trông thy con th́ b mi chu ngă xung. Đy là nguyn vng ln nht ca b hin gi

B biết rng, đi con s có nhiu nim vui hoc có th gp trc tr. Nếu b có th cùng con đi sut quăng đi con ln lên th́ vui biết bao. Nhưng b không có dp may y na ri. Bây gi b ghi li vào máy tính tng vn đ con s có th gp phi trên đường đi, khi nào gp nhng vn đ
y th́ con có th tham kho ư kiến ca b, con nhé!

Con ơi, viết xong my chc trang này, b cm thy như ḿnh đă cùng đi vi con sut chng đường trưởng thành ca con. Bây gi b tht s vô cùng sung sướng. Hăy yêu m con nhé! M rt vt v v́ con đy. M con là người yêu con nht và cũng là người b yêu quư nht…”

Chng tôi viết v tt c mi chuyn, k t khi đa bé c̣n vườn tr cho ti lúc nó hc tiu hc, trung hc, đi hc, ri ra công tác, c đến chuyn yêu đương ca con na. Chng tôi cũng đ li mt bc cho tôi:

“Em yêu quư. Được ly em làm v là nim hnh phúc ln nht trong đi anh. Em hăy tha th vic anh đă làm tn thương em. Hăy tha li vic anh giu t́nh h́nh bnh tt ca ḿnh, chng qua ch v́ anh không mun đ em phi lo nghĩ trong thi gian ch bé chào đi… Em yêu quư. Nếu khi đc nhng ḍng này mà em khóc th́ nghĩa là em đă tha th cho anh ri. Như thế anh s có th mm cười cm ơn em luôn luôn yêu anh… Anh s rng ḿnh s không có dp t tay tng cho con nhng món quà anh đă mua sm. Phin em hng năm thay anh tng quà cho con, trên bao gói nh đ rơ ngày tng, em nhé…”

Khi tôi tr li bnh vin th́ anh vn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đt nó nm bên cnh anh và nói:

- Anh ơi, anh hăy m mt ra cười lên nào. Em mun đ con măi măi ghi nh hơi m ca b nó khi nó nm trong ḷng anh đy, anh

Chng tôi khó nhc m mt ra, kh mm cười. Thng bé rúc vào ḷng b, ng ngoy nm tay nh xíu hng hng. Tôi n nút máy nh, nước mt chy ràn ra trên mt…





Đầu gối tay ấp

7 01 2008

users online

Trịnh Tiến Nhất (Đài Loan)

Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi.

1. Cảnh nghèo.

Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật. Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn. Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi. Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư.

Vì thế bà mối đến, réo rắt: “Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà”.

Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa? Nhưng chị xin: “Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!”

Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư! Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mẹ, tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng.

Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.

2. Cười xót xa.

Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là Chị gái. Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.

Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.

Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét v.v…

Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình: “Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?”

Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: “Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường…”

Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói:

“Chị ơi, em yêu chị!”

Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.

3. An ủi nhỏ nhoi.

Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay. Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền.

Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ.

Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hoá bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi. Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói:

“Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành”.

Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi.

Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh? Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học. Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt.

Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường. Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa.

Nhưng anh vẫn nói: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”

Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khoé miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khoé cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.

4. Kiếp này.

Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi.

Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.

Lúc đó chị đã 29 tuổi.

Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa. Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa!

Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ.

Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.

Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết. Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực.

Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: “Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!”

Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị?

Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.

5. Xin lỗi.

Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái. Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.

Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói:

“Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?”

Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi. Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch:

“Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi.”

Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

6. Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa

Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu.

Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói:

“Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy.”

Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ.

(Trang Hạ dịch)

Bài liên quan:

Viết trên tường nhà dưỡng lão

Đầu gối tay ấp-Giang Huệ





Phỏng vấn đầu năm

1 01 2008

Trang Hạ – - vốn liếng đổ hết lên mạng

Sinh năm 1975

Thạc sĩ Truyền thông ĐH Thế Tân (Đài Loan)

Phóng viên báo Tiền Phong

1- Chào chị Trang Hạ, dường như blog chị nổi tiếng hơn chị với gần 4 triệu lượt người đọc?

Tôi không đi tìm sự nổi tiếng. Điều đó chỉ chứng tỏ là Văn học mạng hấp dẫn người đọc blog hơn các nội dung khác thôi.

2 – Nhưng cùng là văn học mạng, sách chị dịch lại bán chạy hơn sách chị viết?

Tôi tự đọc tôi, mãi cũng thấy nhàm, nữa là bạn đọc. Còn sách tôi dịch được chọn lựa từ hàng triệu trang viết của hàng trăm tác giả, chắc còn lâu mới đến ngày bạn đọc chán kho văn mạng tiếng Hoa ấy.

3 – Văn học “viết thô” được đưa thẳng lên mạng, từ mạng nhanh chóng ra sách in, hình như người mua sách ngày càng dễ tính với văn học và người viết?

Bạn đọc xem kỹ tác phẩm trên mạng rồi mới mua sách, sự lựa chọn của họ chắc chắn sáng suốt hơn một người mua sách chỉ vì cái bìa, cái tên sách hoặc cái tên tác giả. Ai dám nói độc giả dễ dãi? Chỉ những tác phẩm tệ quá mới sợ bị “thử lửa” trên mạng.

4 – Năm 2008 chị có dự định gì với blog?

Mua bản quyền sách, dịch xong đăng trên blog trước khi ra sách. Vốn liếng của tôi giờ sắp đổ hết lên mạng, mời bạn online xem blog tôi sẽ biết.

Chúc Trang Hạ năm mới nhiều thành công.

(tranh: Hoạ sĩ Còm)





Những tổ chức tội phạm người Việt tại Đài Loan

29 12 2007

Còng tay vào nhau và có cảnh sát Đài Loan (trái) hộ tống lên tận cửa máy bay -ảnh chụp ở Đào Viên.

- Tội phạm từ Việt Nam lặng lẽ “đổ bộ” sang Đài Loan?

- Những đường dây đòi “thuế thân”, “tử hội” (đóng hụi chết) tới 30 triệu VNĐ/1 tháng/1 người nếu muốn “hoạt động làm ăn” tại Đài Bắc?

- Xã hội đen Đài Loan “cho thuê địa bàn” cho “đồng nghiệp” từ Việt Nam? Có hay không sự bắt tay hợp tác làm ăn giữa 2 bên?

- Và những “kẻ cắp” Việt Nam trốn tử hội gặp phải “bà già”.

Bài thì xin đọc toàn văn trên báo. Tớ chỉ quảng cáo thế thôi nhỉ.





Nửa vầng trăng

29 12 2007

thấy bài này cũng hay, post lên mọi người cùng nghe vậy





Vẫn ngỡ như là-bảo thy

29 12 2007

Hôm nay ngồi buồn làm ca khúc này mọi người nghe thử nhé!





螺旋狀的柳橙皮香

28 12 2007

文︰黃銘/文馨譯 – (Trang Hạ dịch)

親愛的,

至今我還是呆在此處輕輕地自問,是否那年我曾經錯過了什麼,是對還是錯?在二十歲那段花樣年華,我以為愛情是一種遊戲,而路過我人生中的女孩子多得是。

妳的出現像美麗小鳥般的,妳羞澀地輕聲地請我幫妳打開自行車大鎖,妳說謝謝的那聲音就如一種香脆的杏仁果糖,聽起來好甜蜜。我每天的一兩通電話其實是為了聽見妳那甜美的笑聲和妳可愛的聲音。。。

妳我認識兩年多了,跟我相遇的女孩子數不清,只有妳唯一一個留下來的。我媽把妳當作家人來看待,媽希望我早點結婚。那時我驕傲的笑一笑。人家開始把我們扯在一起。在朋友喜宴裡,死黨硬著頭皮要我回答為何妳我沒有一起參加?他們明顯認為妳是我的,而我卻傻傻地否定,說那種曖昧在我感情生活中不過只是路邊的野花似的,談什麼真愛。

為了證明自己,我開始瘋狂地去追別的女孩。我未來的路還很長,我還有不少選擇的機會。

妳不過只把我看為像個哥哥似的,又很會甜言蜜語撒嬌。每當我被愛情折騰得疲憊,你總是為我當知心天使。我生病時,妳來陪伴我,聊聊開心故事,切柳橙給我吃。妳很會把柳橙皮削成螺旋狀,我從沒看過有女孩子像妳這樣地可以把柳橙皮完整地削成連續的螺旋狀,成一條完美的黃橙果皮。

我們認識的第三年,我的每場愛情遊戲都玩得更投入且時間更長,我已經變成一個風流老練熟男。妳竟然還是像我第一天認識妳的那個天真小女孩。每當我想要跟妳擁抱接吻,妳都找到理由婉轉地拒絕我。妳總是說︰〞別這樣,對不起,謝謝﹗〞

妳不再來找我了。我打電話給妳,說我非常須要有妳陪伴我人生,妳對我很重要。別的女人對我來說不過只是插曲而已。妳猶豫許久,最後回答我︰〞抱歉,我不是你家門前的地毯,每晚等著你回家幫你的雙腳擦掉一天骯髒的塵土﹗我希望你懂得尊重並珍惜你身邊的女人﹗〞

我氣瘋了,我以為妳在給我個教訓,既然如此我也不要妳了。在電話另一端,妳還是保持溫柔禮貌地回我︰〞那。。。對不起,謝謝﹗〞

多少年過去了,現在的妳可能已變成別人的媳婦了。我媽也走上人生的遙遠不歸路,永遠離我而去了。我老媽臨終之前她還心裡過意不去地問我︰〞為何那個漂亮善良的女孩子不再來我們家跟媽聊天呢?

下午陣陣冷雨使我今晚跌入病床,全身酸痛和發燒。鄰居家女孩過來看,粗魯地把一包柳橙丟在床頭桌上。不久,又有另外的女孩朋友來看我,費力似的樣子拿菜刀把柳橙切成倆塊,四塊,嘗了一口就皺著眉頭罵︰〞那家女孩子買的都很不好吃的,酸死人啦﹗〞

我多麼渴望此刻有妳在我身邊。如果是妳,妳會很貼心地溫柔地坐在我身邊輕聲細語,妳會慢慢地削果皮。如果柳橙是酸的,妳也會懂得把它調成一杯甜果汁。剩下的一條螺旋狀黃橙果皮,妳會說,等曬乾之後把柳橙皮放在工作桌下,又香又可以趕蚊子,晚上你熬夜工作,聞到乾果皮香味總是比聞到文字香來得好。

這些螺旋狀柳橙皮本來可以使我停留在妳身邊,把我推入與你一起過的家庭生活,給我帶來幸福機會。不過。。。

幸福像一隻小鳥似的,牠曾經棲息在我手掌裡,只因我不懂得把妳挽留,所以牠已經飛走了。。。

Mời bạn nghe bài hát 對不起,謝謝﹗này nhé, của Trần Dịch Tấn: “Anh xin lỗi, anh cảm ơn!”

Lời bài hát có câu:

“Trắng trong vô tội, dịu dàng thơm hương, áo em giặt có gì giống như chính em.

đầy bụi bặm mồ hôi, cởi ra rồi mặc lại, em thường cười anh ở bẩn, đàn ông.

nhưng ngay cả những thủ thỉ giản đơn ngày thường đó, ta cũng đã đánh mất!

Em thiện lương, anh cứng cỏi, ta thường hỏi con ta rồi giống ai?

thường hiện về trong nỗi nhớ người con gái rèm mi cong, người con trai mắt một mí

mà tương lai từng ở trong tầm tay ta với ấy, giờ thành muôn trùng khơi.

Anh xin lỗi em, anh cảm ơn em,

khi chiếc nhẫn đành đeo lên ngón cô đơn…”

NHỮNG VÒNG VỎ CAM
Huỳnh Minh

Bây giờ anh vẫn ngồi tự hỏi, hồi ấy mình đã làm gì, đã sai hay đã đúng? Ở tuổi 20 anh coi ái tình là một trò vui và những cô gái qua đời anh là bất tận.
Em đến như con chim xinh bé nhỏ, ngại ngùng nhờ anh mở giùm khóa xe, tiếng cám ơn ngọt ngào như hạt nhân kẹo vỡ. Anh điện thoại ngày đôi lần để nghe em cười rụt rè và cả câu nói dạ thưa dễ thương… Một năm, rồi hai năm. Những cô gái ngang qua đời anh, chỉ còn em ở lại. Mẹ anh coi em như một đứa con gái và bà ao ước anh cưới vợ. Lúc đó anh chỉ cười.
Người ta bắt đầu ghép đôi. Những đám cưới, bạn bè cứ cắc cớ hỏi em sao không đi với anh. Họ hiển nhiên coi em là của anh, còn anh cứ ngu khờ tuyên bố chơi qua đường thôi, tình chả có gì đâu. Rồi để chứng minh, anh lăn xả vào chinh phục những cô gái khác. Đời còn dài, anh tha hồ được kén chọn.
Em chỉ coi anh như một người anh, em nói một cách hồn nhiên để làm vui lòng anh. Và khi anh đụng độ với những tình cảm rắc rối, em lại là người hòa giải. Anh bệnh, em đến ngồi ríu ríu kể chuyện, rồi em gọt cam. Những dây vỏ tròn xoay quay thật khéo, anh chưa thấy cô bạn gái nào gọt đến hết trái cam mà vỏ vẫn không đứt.
Năm thứ ba, những cuộc phiêu lưu của anh dài hơn, anh đã là một thằng đàn ông phong sương. Em vẫn ngây thơ như một đứa trẻ. Và khi anh muốn trao cho em cái hôn đầu tiên, em lẩn tránh ngay. Câu nói của em là : “Không, em xin lỗi. Cám ơn”.
Em không còn tìm đến anh. Anh điện thoại cho em, nói rằng em là một người rất cần cho anh. Những cô gái kia qua đường thôi. Ngập ngừng, em trả lời rất tiếc, em không phải là tấm thảm sạch để anh về chùi chân mỗi tối. Em muốn anh trân trọng những người con gái anh quen. Anh nổi điên, anh cho rằng em dạy khôn và anh cóc cần em. Đầu dây em vẫn dịu dàng: “Dạ, em xin lỗi. Cám ơn”.
Bao nhiêu năm trôi qua, em bây giờ chắc đã là của người ta. Mẹ anh thì khuất núi mù xa. Và trước lúc mất, bà vẫn hỏi tại sao con bé nhỏ xinh đó lại không còn đến chơi với bà.
Cơn mưa lạnh chiều nào đòi nợ khiến tối nay anh nằm vùi. Cô bạn hàng xóm ghé thăm, bỗ bã quăng lên bàn bịch cam. Một cô nữa tạt qua, hì hục ngồi cầm dao bổ đôi, bổ tư, sau khi nếm thử cô nhíu mày : “Con nhỏ này không biết lựa, cam chua!”.
Anh thèm được có em, dịu dàng ngồi thủ thỉ với anh, tỉ mẩn gọt cam. Và nếu cam chua, em sẽ chế nó thành nước cam. Những chiếc vỏ dài, xoăn tít xoay xoay, em nói đem phơi khô bỏ vào cái lò để dưới bàn học, nó sẽ vừa xua muỗi, vừa thơm, hít tốt hơn mùi nhang muỗi khét nghẹt.
Những chiếc vỏ xoắn dài ấy lẽ ra có thể làm vướng ngã chân anh, đẩy anh vào một cuộc hôn nhân với em…
Hạnh phúc như con chim nhỏ đậu trên tay, anh đã không biết khéo léo nắm giữ và em bay mất.





Quà Giáng Sinh

24 12 2007

users online

Sau khi mười mấy cảnh sát thường phục áp giải tôi về trụ sở Công an quận Hoàn Kiếm vào hồi 10h5′ sáng qua, tôi bị buộc phải cầm mọi thứ trong túi xách bầy lên bàn. Cả gói băng vệ sinh phụ nữ.

Một cảnh sát được cử giữ riêng điện thoại để tránh trường hợp tôi xoá mọi dấu tích các cuộc gọi quan trọng. Cuộc đấu tranh giữa cảnh sát và người bị bắt được nửa tiếng thì tôi đề nghị:

- Con tôi tan học lúc 11h trưa, tôi muốn về đón con!

Lúc 11h kém 10 tôi quá bức xúc nên yêu cầu được cho gọi điện cho người nhà, để đón con tôi về.

Họ đồng ý cho gọi điện về nhà. Bố cháu giúp tôi đón cháu, chở con về nhà, cho con vào nhà, khoá cửa đi. Con gái tôi gọi điện nói, mẹ ơi, con vào trong nhà rồi nhưng con không có chìa khoá vào phòng đâu mẹ ạ.

Nhà tôi là một công trình đang xây dở 4 tầng, chỉ có 1 phòng duy nhất có thể để đồ đạc và ngủ, còn lại toàn sửa dở, trống trải bẩn thỉu. Làm sao lại để cho một đứa trẻ lớp 2 ngủ giữa công trình xây dựng vắng vẻ được? Tôi an ủi con và nói, con kiếm một góc giường chiếu nào ngủ đi. Ngủ dậy mẹ sẽ hôn để đánh thức con nhé. Nghe tiếng con gái là lúc đầu tiên tôi chảy nước mắt tại Công an Hoàn Kiếm. Họ doạ, nạt, vặc, mắng, nghiến răng, lườm, trợn, chòng chọc, cau, tôi không thấy đáng sợ bằng cảm giác êm ái khi nghĩ đến con và giấc ngủ trên nền chiếu cứng trưa nay của con. Vì tôi là một người mẹ.

Họ lần lượt đi ăn, chia ca đi ăn còn lại ngồi thẩm vấn tôi liên tục. Tôi đói lắm. Nhưng cho đến sau 2 tiếng mọi người ăn nghỉ xong mới phát hiện tôi vẫn bị bỏ đói (và khát chỉ mình tôi biết), họ vội vã đi mua 1 cái bánh mì nguội. Tôi rất tự ái và cũng nói thật với họ là tôi không tài nào nuốt nổi. Tôi chỉ nghĩ con tôi thế trưa nay ăn gì? Gia đình tôi hơi khác các gia đình khác nên tôi cố gắng để con tôi được nhiều chăm sóc hơn.

Họ ăn xong bữa trưa rồi ăn đến bánh kẹo bữa lỡ, vỏ bánh kẹo khỏi tay là vứt bừa xuống gậm bàn. Tôi đói lắm.

Tôi nghĩ nếu không được về với con tôi sẽ tuyệt thực và cũng không uống nước để phản đối. Lúc đó các anh phóng viên trong Sài Gòn cũng như phóng viên báo Tuổi Trẻ ở Hà Nội đều gọi điện động viên tôi, nói, tại sao em không phản ứng dữ lên, nói tình cảnh gia đình của em ra, yêu cầu họ phải cho em về, thích làm việc thì đúng giờ hành chính tôi sẽ lên làm việc với anh, còn tôi phải về với con tôi. Tôi nói, em đã nói hàng chục lần từ mấy tiếng đồng hồ nay, nói với tất cả mọi người. Họ vô cảm trơ trơ như đá. Những cú điện thoại lúc ấy là những động viên vô giá với tôi. Khi phát hiện ra, công an tước luôn máy và không cho nghe mọi cuộc gọi, họ tự mở đọc mọi tin nhắn lúc đó, tự gọi lại, thậm chí hôm nay 1 người bạn tôi nói, thật may, họ gọi cho anh nói, anh ơi hãy đến đây giúp đỡ Trang Hạ. Anh ấy hỏi đây là đâu thì họ không nói rành mạch, anh không đi vì anh ấy biết là tôi không bao giờ cầu cứu ai kiểu đó.

Bắt đầu từ 2h chiều, tôi bắt đầu nổi nóng.

Tôi nhớ khi miêu tả tâm lý những người đi tù lâu, nhà văn thường kể giai đoạn đầu mới vào tù sẽ gào thét đập phá, rồi sẽ khóc lóc nức nở. Giai đoạn sau năn nỉ, hiền lành, lý lẽ mềm dẻo cam chịu, hy vọng tranh thủ được tí cơ hội nào. Còn giai đoạn tù lâu năm, người tù sẽ buông xuôi đờ đẫn, ngày tự do mở cửa, có người tù còn chả buồn bước ra.

Tôi thấy tôi vừa vào Công an quận Hoàn Kiếm mấy tiếng, tôi đã có triệu chứng đờ đẫn của một người đã bị tù hãm lâu. Tôi sợ quá. Tôi muốn phá tan sự bất bình thường đó, nên bắt đầu gào. Tôi nhớ là tôi hét hai lần với một con trinh sát nghe trộm điện thoại của tôi: TỔ SƯ CON MẶT LỒN NGHE TRỘM ĐIỆN THOẠI TAO!

Họ bèn lôi tôi sang phòng khác.

Lúc đó là khoảng 3h chiều. Tôi nói trong nước mắt, các anh chị cũng là bố mẹ, các anh chị cũng phải nuôi dạy con cái, đẻ con ra ai cũng phải có trách nhiệm với nó, cho nó ăn nó ngủ, cho nó học hành. Chẳng lẽ chỉ có các anh chị có con thôi còn người khác thì không hay sao? Họ bảo, chị chưa xong, chị cứ ngồi đây. Lúc đó có một bản lời khai mới của người mới bị bắt, họ mang sang và thẩm vấn lại tôi, vì sao tôi giấu không nhắc tới một người tên là X., vì sao tôi quen anh ta, tại sao người kia nói quen tôi ở A mà tôi lại nói mới gặp hôm đi biểu tình ở B? Vậy lần đầu tiên gặp X tôi đã uống một chén trà hay một chén cà phê?

Tôi khai xong một bản bổ sung, và đề nghị, bây giờ đã gần 5h, hãy để tôi về.

Tôi muốn về vì bây giờ là 5 giờ. (Không ai hỉểu 5h chiều ngày thứ Bảy này quan trọng với tôi hơn bất cứ lúc nào. Vì tôi là một người mẹ.)

Họ bắt đầu ăn tối.

Tôi đói lắm. Tôi không uống nước nên tôi cũng không đi tiểu được.

Họ ăn mì tôm, họ ăn bánh mì, họ ăn sắn luộc, họ ăn ngô luộc, họ hỏi tôi có ăn bánh mì không? Tôi lắc đầu. Tôi đói thứ khác, như thể đói tình người. Chắc gì giờ này con tôi có gì vào bụng chưa? Có người mẹ nào nuốt nổi không?

Một anh công an ân cần giới thiệu cho tôi cái bánh mì suất trưa của tôi vẫn trước mặt, tôi buồn bã mách cho anh biết: Nó thiu rồi anh ạ.

Họ ăn xong họ uống. Họ hỏi tôi có uống sữa không. Tôi nức nở nói:

- Tôi không cần uống sữa đâu, nhưng con tôi đang cần uống sữa!

Họ im lặng. Vì có thể các công an viên cũng không có quyền quyết định thả tôi.

Họ kéo tôi sang phòng khác. Cứ mỗi lần tôi khóc họ lại kéo tôi sang phòng khác. Ở đây tôi gặp một bạn blogger vô tình bị giữ cùng, dù bạn chưa bao giờ biểu tình, blog không một chữ HS-TS. Bạn cũng không xin chữ ký của tôi, không mua sách của tôi. Nhưng số máy của bạn nằm trong số những cuộc gọi gần đây của tôi. Bạn bị giữ từ khoảng gần 11h đến giờ chưa ra.

Tôi phát hiện ra, Trường Sa Hoàng Sa là đau đớn nóng hổi tràn ngập đầu óc trí thức và thanh niên thì ở quanh tôi lúc này, chữ Hoàng Sa Trường Sa nó chỉ xuất hiện trong tang vật bị niêm phong, trong biên bản, trong những thứ thuộc về đối tượng bị giữ, biểu tượng cho những gì họ cần ngăn chặn. Nó cũng xuất hiện trên cái mũ bảo hiểm duy nhất tôi dán để ở góc bàn, tượng trưng cho sự lật mặt, phản trắc. Mọi sinh viên chỉ đề nghị tôi cho đề-can và mang về. Riêng một anh cứ nằng nặc đòi tôi phải tự tay dán đề-can lên mũ cho anh, tôi đành chiều ý anh, và anh bắt tôi ngay.

Tôi sang phòng mới và một anh mới giữ tôi. Tôi đã dặn mình không được nghĩ đến con nữa vì nó làm tôi mềm lòng. Nhưng sự tức giận bùng nổ từ tận đáy lòng thì không làm sao kiềm chế được. Tôi sừng sộ nói tôi cần về, con tôi đang cần tôi.

Anh cảnh sát mới mỉa mai:

- Tôi cũng có gia đình đây này. Nhưng giờ này tôi cũng phải đi làm vì các chị.

- Nhưng các anh được trả lương cho ngày hôm nay, đây cũng là công việc, sự nghiệp của anh.

- Tức là chị muốn được trả tiền chứ gì, hờ hờ

- Tôi nói cho anh biết, không có tiền bạc nào mua được những thời gian tôi chăm sóc con tôi. Anh không hiểu sao?

Chuông reo. Anh rút máy di động trong túi ra, nói với đầu kia dịu dàng: Mẹ, mẹ cứ ăn cơm đi nhé, mẹ ơi mẹ, vâng mẹ ạ.

Mẹ công an mới cần tình người. Mẹ của con tôi thì không cần.

Tôi chỉ muốn nói tới tất cả những người nào còn nghe được giọng nói bé nhỏ của tôi lúc đó, hãy trả mẹ cho con gái tôi! Làm ơn đấy, hãy trả mẹ cho con tôi!

Cho dù thời điểm 5h chiều nay đã qua rồi!

Trận bóng đá trên tivi buổi tối qua hết từng hiệp một, tôi vẫn phải trả lời một số vấn đề. Viết cam kết.

Bây giờ tôi có triệu chứng của người đã ở tù giai đoạn hai. Tôi chỉ muốn về, rồi muốn ra sao thì ra.

Hết trận cầu, họ kéo tôi quay lại phòng trực ban. Tôi nói với ông Cờ trực lãnh đạo công an quận:

- Bây giờ là 10h kém 15, tôi muốn gọi điện về nhà, bây giờ là giờ ngủ của con tôi, tôi muốn biết có ai đang ở nhà không, tôi phải giải thích với nó.

- Không, không gọi đi đâu hết.

- Tôi gọi bằng máy cơ quan anh, số nhà tôi các anh thẩm vấn có hết rồi.

- Không.

Tôi lại trào nước mắt:

- Xin lỗi anh, tôi chưa bao giờ van vỉ ai cái gì. Chẳng qua vì bây giờ là lúc tôi cần gọi điện thoại về cho con tôi, tôi mới yêu cầu. Ai cũng làm cha làm mẹ, nghề gì cũng chỉ là để kiếm sống nuôi gia đình, đâu phải đi làm là để vô cảm đánh mất tính người?

Ông Cờ dán mắt vào ti vi.

Lúc đó thì tôi sụp đổ.

Vì tôi là một người mẹ.

Tôi đã hứa đón cháu đi học về. Tôi đã hứa chiều nay có một bữa ăn nhỏ chiều thứ Bảy dành cho hai mẹ con ở riêng Quán cá Thùy Linh gần nhà nhân dịp Noel. Ngày nào cháu cũng đi học qua đó mà chưa một lần nào cháu được bước vào. Tôi đã hẹn ông già Noel mang quà đến nhà hàng lúc 5h để cháu được bất ngờ. Tôi đã mua một món quà nhỏ nhoi chỉ có giá khiêm tốn 50.000 đồng để ông già Noel đúng giờ mang đến. Con tôi là một đứa trẻ thiệt thòi (thiếu thốn những thứ vô hình) rất nhiều so với những đứa trẻ khác nên tôi chỉ cố gắng để cháu không phát hiện ra điều đó. Giờ đó đã qua, chắc ông già Noel đến nơi đã không tìm thấy chúng tôi, chắc ông đi về. Món quà giá trị quá nhỏ, thật sự là quá nhỏ không đủ lợi nhuận để ông đi đưa quà hai lần.

Khi ra khỏi đồn công an, tôi đi bộ dọc vỉa hè và đến giữa Nhà Thờ Lớn, đôi mắt tôi đẫm nước mắt nhìn ra thế giới. Không phải sự tàn ác lạnh lùng mất nhân tính của thế giới này có thể làm tôi rơi nước mắt, mà là những tình cảm con người vẫn còn trong tôi đang giày vò tôi.

Trước đây tôi là một người cộng-sản-ngoài-đảng, hoàn toàn vô thần, tích cực. Giờ có lẽ tôi sẽ ngược lại, biết đâu. Và biết đâu tôi sẽ tin vào Chúa. Bởi tôi không còn tin vào người sống.

Tôi đi bộ tiếp về phố Hàng Bông. Mưa bắt đầu đổ xuống gió rét.

Khi về đến nhà mới biết, chồng tôi chở con gái ra đứng ở cổng công an quận từ chiều đến gần 10h đêm nhưng họ không cho vào cũng không cho tin tức. Vô cùng bất ngờ khi biết cả nhà chồng tôi đã đứng chờ cho đến tối khuya ở công an quận. Tôi hỏi, mẹ bị bắt con có sợ không con? Con không sợ đâu, con chỉ lo cho mẹ. Ừ mẹ cũng thế, mẹ chẳng sợ, mẹ chỉ lo cho con. Ơ mẹ ơi, hai mẹ con mình giống nhau nhỉ!

Con gái ơi, con ngoan lắm, ông già Noel năm nay chả có quà cho con đâu con ạ. Mà ông già Noel cũng không có thật đâu con ạ. Đối với mẹ thì Chúa đã chết trong trụ sở Công an quận Hoàn Kiếm rồi. Nữa là quà Giáng sinh, cho con.

—–

Nếu chúng ta không tự cháy lên

“Nhưng 2 chuyện hôm qua làm mình nghĩ lại

Nếu ai cũng như mình thì đương nhiên đất mất, nước mất

Nhưng thêm vào đó, là những đứa trẻ con vô tội như con Trang Hạ hôm qua sẽ bị người ta nhồi sọ đến độ tưởng mẹ nó bị thần kinh không bình thường, hay nhẹ ra thì cũng là đồ háo danh, đồ phá quấy

VÀ xã hội sẽ tràn ngập các nhà “ngoại giao nhân dân” lịch sự từ tốn ngồi trong quán cafe hay trong các salon bóng lộn thơm phức mà nói về đạo đức ứng xử và hành vi giao tiếp văn minh khi hội nhập

Bệnh đạo đức giả vốn lan tràn nay được dịp khệng khạng chính thức lên ngôi

Mình xấu hổ”

(blog Măng)

—–

Trang Hạ & chuyện ứng xử

“có thể xin lỗi về những phiền hà, nhưng người ta đã không làm như thế.”

(blog Bố cu Hưng)

—–

Cuộc thi chữ L

(blog Cuong nhabaotudo)

—–

Suy nghĩ- Tại sao Trang Hạ lại bị công an giữ?

Trang Hạ không đủ khả năng để lên làm Tổng thống, làm vua như Võ Tắc Thiên đã từng làm. Chị có con nhỏ phải chăm sóc, không thích làm chính khách và tay không tấc sắt. Sao công an và an ninh phải chăm sóc chị dzữ vậy?

Câu trả lời là : Hành vi tự phát dán đề can “Hoàng Sa-Trường Sa thuộc về Việt Nam” của Trang Hạ là một hành vi thể hiện tự nhiên của cái Tôi yêu Tổ quốc, nhưng lại bị coi là một hành vi không kiểm soát được trong xã hội của chúng ta. Không kiểm soát được thì cấm cho an toàn.

(blog Tắc Kè)





Ngồi đợi giấy mời Yêu Nước

23 12 2007

users online
Trích thuật một đoạn đối thoại đêm qua, sau cả ngày đôi co:

Ban đầu họ yêu cầu mình ký giấy cam đoan không tham gia tụ tập đông người.
Mình bảo, – thế tôi đi họp phụ huynh có được không?
Vội nói, – tôi chưa nói rõ, tức là không tụ tập biểu tình khi chưa được phép. Mà họp phụ huynh cũng cần phải có giấy mời!
Nói luôn, – tôi chưa bao giờ biểu tình!
Nó liền trợn mắt lên.
Mình bảo tiếp, – mà tôi chỉ tham gia xuống đường tuần hành.
Nó bảo, thì công an chúng tôi dùng từ biểu tình, khác gì nhau, chị có viết không thì bảo?
- Tôi chỉ có thể cam đoan rằng tôi không bao giờ biểu tình nếu nó tổn hại đến quyền lợi của dân tộc, có tác động xấu đến xã hội. Còn nếu đó là tự tôi ý thức rằng tôi có lẽ phải, tôi làm đúng, thì anh không ngăn được tôi đâu.
- Sao chị cứng đầu thế nhỉ. Chúng tôi đã giải thích cho chị suốt từ sáng đến giờ này mà chị vẫn còn khăng khăng cố chấp như thế thì tôi e là nhận thức của chị có vấn đề và chị sẽ còn mắc phải những vấn đề lớn hơn sau này cơ. Và lúc đó thì blah blah… Chị cứ ghi rõ ra là không tham gia biểu tình tụ tập về vấn đề Trường Sa Hoàng Sa khi chưa được phép của chính phủ. Muốn tụ tập làm gì cũng phải làm đơn xin phép và được phép của Chủ tịch UBND, của Thành phố. Phải có cảnh sát mở đường cho đi v.v… (Lúc này tôi thấy buồn cười vì liên tưởng tới lời hứa hão của ông Nguyễn Thành Tài tại TPHCM lần trước).
- Tôi không cần phải viết đơn cam kết vì nếu chính phủ ra quy định cấm, tôi cũng tự giác chấp hành.
- Không cần chính phủ cấm, hôm nay tôi nói trực tiếp với chị thế này là tôi đã tuyên bố với chị rồi. Chị còn tham gia thì lần sau đừng trách.
- Cứ coi là thế đi, thì anh tuyên bố thế nào với hàng nghìn thanh niên sinh viên xuống đường? Anh không thuyết phục được một mình tôi thì liệu anh có thuyết phục được số lớn là quần chúng không?
- Chị chỉ cần biết là bản thân chị tự giác chấp hành và chị tuyên truyền trên mạng, trên Internet để mọi người làm theo.
- Trời, anh đánh giá cá nhân tôi cao quá.
- Chị viết đi, nào, TÔI CAM KẾT SẼ KHÔNG THAM GIA BIỂU TÌNH…
- Nhưng vấn đề đề-can không liên quan gì đến biểu tình, tại sao lại bắt tôi phải viết cả biểu tình vào cái cam kết?
- Thì tất cả cũng là một cả! đề can thì cũng có cả biểu tình. Nói chung là không tham gia vào tất cả những cái gì liên quan đến Trường Sa-Hoàng Sa. Bao giờ chính phủ tổ chức và mời chị thì chị mới được đi biểu tình.

Tôi sẽ ngồi đợi giấy mời yêu nước. Như anh Đặng Thiều Quang khuyên tôi hôm nay đó, viết trên mạng đủ rồi, khỏi ra đường (khỏi ra đời).


Tin mới nhất: Người nhà, nội ngoại và bạn bè tôi hôm qua cho biết, sau khi tôi bị bắt và giữ điện thoại có một hoặc hai người đi cùng nhau đã đến tìm họ tận nhà, hoặc gọi điện thoại, tự giới thiệu là bạn Trang Hạ, đề nghị cho biết nhà mới TH ở đâu, tự giới thiệu là… chồng tôi (ha ha) đang hỏi thăm bạn bè cũ của vợ về các quan hệ cũ, tự giới thiệu là bạn thân đang tìm cách giúp TH nên đề nghị họ cung cấp thông tin v.v… Thậm chí có người bạn cũ từ bao năm trước chỉ trót có số điện thoại trong danh bạ máy tôi cũng bị gọi điện hỏi. Vì quá trùng hợp nên tôi buộc phải thông báo ngay cho các bạn biết. Xin hãy gọi điện trực tiếp cho tôi để biết rõ và từ chối bất kỳ mọi đề nghị nào mạo danh tôi đến từ người lạ.

10h30 đêm hôm qua, họ tuyên bố phạt tôi vì tội ra đường không mang theo Chứng Minh Thư Nhân Dân, nên chỉ xử phạt hành chính tôi ở mức độ: cảnh cáo!

Đêm qua khi tôi được thả, còn một bạn tôi chỉ biết tên là Thành nhưng trong tờ nội dung xác minh các số điện thoại gần đây nhất lấy từ mobile của tôi mà tôi liếc qua thì bạn đó hình như họ Lê, không kịp thấy tên đệm, nhà ở 35 phố nào đó (ko kịp nhìn) còn bị giữ tại quận Hoàn Kiếm, trong túi bạn Thành thu được 200 đề-can dán mũ bảo hiểm như của tôi. Chủ nhà sách bị bắt giữ đã được thả sau vài tiếng, vài bạn sinh viên xin chữ ký buổi sáng bị giữ đến tận 7h tối, sau khi phải để lại mấy cuốn sách đã mua ở Đinh Lễ để xin chữ ký. Tôi gặp bạn Thành đó từ hôm xuống đường 16/12 vừa rồi. Hy vọng bạn ấy cũng chỉ mắc tội ra đường không mang theo Chứng minh thư nhân dân.

Bằng nhiều dấu hiệu từ 3-4 ngày nay, bắt đầu từ các tranh luận trên blog bạn Linh cho đến các diễn đàn, và qua một số nội dung tôi nghe được hoặc quan sát hôm qua thì tôi cho rằng, có thể Lực lượng an ninh bắt đầu sử dụng biện pháp phân tán nội bộ, tạo sự hiềm khích trong chính số thanh niên học sinh nhiệt tình xuống đường, cách ly hoặc tạo nghi kỵ với các cá nhân như anh Xuân Bình, tôi, một vài blogger phía Nam bằng lý lẽ “bọn cơ hội chính trị”, thậm chí làm nhục danh tiếng hoặc một vài tiểu xảo để chia rẽ nội bộ.

P/S: Tuy tôi không mang Chứng minh thư Nhân dân nhưng khi bị bắt, trong người tôi có một thứ giấy tờ ghi toàn bộ thông tin cá nhân, bao gồm tên tuổi ngày sinh, số chứng minh nhân dân, địa chỉ đầy đủ. đó là Giấy chứng nhận Hiến máu Tình nguyện.

Tôi hiến máu cho các nạn nhân vụ Sập cầu Cần Thơ hồi tháng 9 năm nay.

Đó là ngày các nick Việt Nam ý ới send các tin nhắn huy động cứu máu trên mạng, trên forum, trên blog, trên YIM, hàng nghìn bài viết trên các blog chia sẻ với nạn nhân. Tôi không viết blog, tôi không send các tin nhắn spam cho người khác, tôi chỉ làm ngay việc tôi có thể làm là đi hiến máu.

Chỉ hơi ngỡ ngàng là trong ngày các bạn blogger trên mạng hẹn nhau đó, chả ai hẹn tôi (vì nghĩ hôm đó tôi đang ở Đài Loan) nhưng giờ hẹn đó, tôi vẫn quyết định tự đến bệnh viện đó, cả buổi sáng đó cho đến 12h30 phút trưa khi tôi rời bệnh viện, tôi quan sát có lẽ chỉ có tôi là người duy nhất hiến máu tình nguyện. Còn mười mấy người hiến máu chỉ vì có người nhà đang cấp cứu, cần máu đổi máu. Và một số người khác hiến máu để thầm kiểm tra miễn phí xem mình đã bị AIDS hay bệnh truyền nhiễm chưa. Hơn mười người bán máu.

Tôi chẳng hô hào ai cả, tôi chỉ tin vào hành động thôi, vì thế tôi rất tin tưởng bản thân mình, ít nhất là tin tưởng bằng máu của chính mình. Và lần đó là một cảm nhận giá trị của cá nhân tôi về những con những con người ảo trên mạng kia đã không dám bước ra đời làm con người thật.

Nếu thương nhau thật thì phải làm cái gì đi chứ~!

http://blog.360.yahoo.com/blog-qE1S1nA5dKc5HWpFSauZ0ZHC6w–?cq=1&p=797





Entry for December 23, 2007

23 12 2007

Cảm ơn tất cả các cú điện thoại và mọi quan tâm của các bạn nhưng bây giờ tôi không đủ sức đọc comment và mở máy điện thoại ra nữa vì sẽ hàng trăm cuộc gọi nhỡ. Tôi muốn đi ngủ sau cả một ngày bị dày vò về tinh thần và tình cảm, về đến nhà 11h30 vừa ướt vừa đói khát.

Tôi chỉ thuật trước là Công an, Tổng cục An ninh và An ninh văn hoá 2 lần thu giữ máy ảnh (ko có ảnh), tịch thu điện thoại ngăn chặn các cuộc gọi đến tôi sau khi họ phát hiện có quá nhiều lãnh đạo báo chí trung ương và từ SG gọi điện ra hỏi thăm, đồng thời các trí thức bắt đầu liên hệ hỏi thăm tình hình, nhất là sau khi tôi chửi tục ầm lên một con chuyên nghe trộm điện thoại của tôi và đọc trộm tin nhắn.

Đầu tiên họ ghi chép lại toàn bộ các cuộc gọi đến, gọi đi, gọi nhỡ còn lưu trong máy di động của tôi, tiến hành kiểm tra thông tin quanh các thuê bao đó và khoảng sau 1-1h30 phút họ đã có toàn bộ thông tin như họ tên, số nhà, năm sinh ghi theo thuê bao, thậm chí ngay cả tôi cũng không biết những người đó tên họ là gì. Sau đó họ sao chép toàn bộ các tin nhắn trong máy, cuối cùng sao chép toàn bộ danh bạ điện thoại, chả rõ để làm chi.

Vì vậy tất cả những bạn nào không muốn bị phiền hà có thể delete số máy của tôi đi hoặc số máy của bạn đi để tránh những rầy rà không đáng có.

Tôi chỉ có thể nói rằng: Số điện thoại của tôi (Tôi biết bị nghe trộm từ lâu rồi-thông tin đó bài sau tôi sẽ cung cấp) và cho dù bất kỳ tôi gọi đi đâu, gọi cho ai tôi cũng sẽ chỉ dùng số điện thoại đó. Bất kỳ cuộc gọi nào lấy danh nghĩa tôi, từ bất kỳ số máy nào hoặc số máy không hiển thị số, đều không thuộc trách nhiệm của tôi.

(Vô cùng xin lỗi các bạn đến xin chữ ký trên sách tặng bị bắt cùng một lúc, báo tin vui với bạn là chỗ sách các bạn mua đó các anh chị công an đọc liên tục từ chiều đến tối, lại còn khen hay, hỏi tôi bao giờ cuốn mới ko?.)

Tôi đã được gợi ý ký cam kết không đi biểu tình ở Việt Nam, vì thế tôi có thể yên tâm bắt tay vào chuẩn bị phong trào kháng nghị tại Đài Loan rồi.