Ăn mày cũng phải học kinh tế

14 04 2009

Đọc bài này trên blog của chị Trang Hạ thấy hay lên copy về cho mọi người cùng đọc

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi’s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi’s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Ông ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…

- …???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.

- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.

- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?

- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

(Trang Hạ dịch, theo diễn đàn Shenzhen, TQ)






Bộ mặt thật của kênh 14 trong vụ ảnh nóng của Minh Hằng

6 04 2009

Xem thêm: “Sexy girl” Minh Hằng bị nghi lộ ảnh nóng!
http://img25.imageshack.us/img25/1899/3103094mh.jpg

Trong thời gian gần đây, có một số trang web đã làm rộ lên một tin đồn ca sĩ Minh Hằng lộ “ảnh nóng”, và các đối tượng phát tán được các trang web đó chỉ đích danh là diễn đàn GameVN, vậy, sự thực là gì ?

GameK, Kenh14, GameThu đã lợi dụng các cuộc tán gẫu trong mục thư giãn của GameVn để tung tin đồn thất thiệt nhằm tạo Scandal cho Minh Hằng và bôi nhọ GameVN.

1) Đưa thông tin báo chi sai lệch và dựa trên nguồn không đáng tin cậy.

Khởi đầu của sự việc là trang web GameK (Gamek.vn) đã đăng tin rằng Ran Idol Minh Hằng bị “lộ ảnh nóng”.
http://gamek.channelvn.net/200903310…o-anh-nong.chn
Trang web GameK đã cho đăng trên trang thông tin của mình là Box Thư Giãn (sau đây gọi là BoxTG) của trang diễn đàn thảo luận GameVN tung các “hình ảnh nóng” được cho là của Minh Hằng chụp trong các tư thế gợi cảm lên và cáo buột một thành viên trong diễn đàn GameVN với nickname là MapleKhoa đăng các hình đó. Kì thực người tung ảnh lên không phải là MapleKhoa mà là một thành viên khác. Thế nhưng trang GameK đã cho đưa hình ảnh chụp màn hình (đã được cắt xén) về một bài viết của MapleKhoa nhằm tung thông tin là diễn đàn GameVN là nguồn gốc phát tán các ảnh được cho là của Minh Hằng đồng thời cả việc phát tán các ảnh nude. Kì thực câu nói của MapleKhoa là một trò đùa nhân ngày Cá tháng tư (đã được chính MapleKhoa khẳng định) đồng thời câu nói của MapleKhoa không có bằng chứng gì cho biết nếu cậu ta có sở hữu ảnh nude thì đó là ảnh của Minh Hằng. Việc GameK đưa tin dựa trên thông tin từ một khu vực giải trí của một diễn đàn thảo luận (một kênh trò chuyện mang tính chât nội bộ) và đặc biệt là lấy cơ sở từ một nhân vật không rõ danh tánh thật lẫn cơ sở xác thực của lời nói (thực chất là nói xạo) để tung ra bài báo cho thấy sự thiếu trách nhiệm và hiểu biết của trang thông tin đại chúng này. Ngoài ra việc GameK chỉ đích danh trang GameVN là nguồn có thể nhằm mục đích bôi nhọ uy tín của diễn đàn này bằng khả năng công bố tin tức rộng rãi của GameK.

Kỳ thực ta thất việc phát tán rộng rãi các ảnh gợi cảm của Minh Hằng đã được chính GameK thực hiện do GameK có chức năng phát tán thông tin mạnh hơn rất nhiều so với GameVN. Tuy nhiên trang web này sau đó đã nhận thấy sai lầm và cho dỡ bỏ bớt các hình ảnh đó xuống, sau khi đã đăng một thời gian dài.

Sự việc tiếp theo sau đó, Minh Hằng xác nhận là các ảnh đó thật sự là của cô ta. Tin tức này bắt nguồn từ GameK và Kenh14.
http://kenh14.vn/c1/t3/2009040103004…-tren-mang.chn
Tuy nhiên các bằng chứng của Minh Hằng đưa ra là rất mơ hồ. Minh Hằng (sau đây gọi là MH) đã khẳng định rằng số ảnh đó là do mẹ cô ta chụp vào dịp sinh nhật khi cô ta nhận được quà là các bộ đồ lót từ mẹ của cô. Sau đó cô cho rằng số ảnh này đã bị mất cắp khi cô bị mất trộ máy ảnh và Laptop.
Điều đáng ngờ ở đây là các sự việc MH đưa ra có quá nhiều điểm bất hợp lý. Thứ nhất là các ảnh chụp đã khá lâu (từ sn Minh Hằng) nhưng vẫn chỉ để trong máy ảnh (cô khẳng định không chép đi đâu), đây là điểm bất thường. Thứ hai là trong lúc chụp các hình đó không có bên thứ 3 chứng kiến để xác nhận rằng mẹ con cô đã chụp các hình đó tại thời điểm đó. Và thứ 3 cũng không có bên nào xác nhận hay có bằng chứng rằng trong máy ảnh hay laptop tại thời điểm bị mất có hình của cô. Ngoài ra cô cũng cho rằng “công an văn hóa” đã tìm ra “thủ phạm” của việc phát tán hình ảnh, nhưng các bài báo có liên quan sau đó lại đưa các tin sai sự việc. Liệu có phải đây là Scandal do cô tạo dựng nên để đánh bóng tên tuổi hay đây là chuyện bịa của các trang thông tin điện tự nói trên ?

Câu chuyện chưa dừng lại ở đây, tiếp treo trên trang Kenh14 còn đăng bài khẳng định người phát tán chính là MapleKhoa
http://kenh14.vn/c1/t3/2009040103004…-tren-mang.chn
Như đã nói ở trên, MapleKhoa thật sự không phải là người tung ảnh nóng, cậu ấy là người đã đưa tin bông đùa rằng có nhiều ảnh đẹp hơn (đây dc MapleKhoa xác nhận là một trò đùa ở một nơi dùng để đùa giỡn). Thế nhưng Kenh 14 lại chỉ đích danh là MapleKhoa làm việc này. Để che ia61u cho hành động của mình, Kenh 14 đã cố ý làm mờ đi những chi tiết như tên của người viết bài, biết che (MapleK***) nhưng lại để liên kết đến bài viết trước đó nói về GameVN. điều này cho thấy Kenh14 vẫn ngầm ám chỉ gameVN là nơi phát tán các cảnh gợi cảm “riêng tư” đó – (“(nơi đầu tiên đã tung hình Minh Hằng lên mạng Việt Nam)”- Nguyên văn.
Bài viết này có nhiều điểm sơ hở và nghi vấn. Thứ nhất toàn bộ bài viết không có ảnh hay đoạn ghi âm chứng tỏ Kenh 14 đã trực tiếp trò chuyện với MapleKhoa. thứ hai bài viết lập luận rằng trò đùa này gây ảnh hưởng đến MH và làm nó hóa thành “một trò xuyên tạc”, “trò bậy bạ” mà quên rằng đây là khu vực cá nhân của một diễn đàn thảo luận nội bộ, tức có thể xem như trò đùa của một nhóm bạn bè và không có tác dụng báo chí. Thứ ba là những việc là mờ ám ví dụ như che hình chụp bài viết, chúng ta có thể để ý Avatar của đối tượng khác nhau, không có liên kết đến bài viết đó, không có hình chụp chứng thực post, tên bị làm mờ. Bài viết đề ngày 30-tháng 3 nhưng trong danh sách bài viết của MapleKhoa không hề có chi tiết chứng tỏ cậu có post bài vào ngày này.
http://forum.gamevn.com/search.php?searchid=2448463

Tiếp theo là Kenh 14 lại đăng thêm một câu chuyện bịa đặt rằng MapleKhoa đã “ân hận” và có cuộc trò chuyện với Kenh 14. Thực tế rằng MapleKhoa chỉ bị áp lực tinh thần do các bài báo bởi chính các trang GameK, Kenh 14, GameThu lien tiếp tung ra. Kenh 14 đã ợi dụng một hình chụp trong trang thảo luận của GameVN để làm bằng chứng giả tạo cho “cuộc trò chuyện” của họ đăng lên. Như các bài viết trước, lần báo này cũng đầy những chi tiết nực cười. Dễ thấy nhất là việc trước đó Kenh 14 khẳng định MapleKhoa sinh năm 91, nhưng trong bài báo này lại viết “Mình đang học về mạng tại một trường cao đẳng, vừa học văn hóa vừa học nghề luôn. “. Không rõ bằng cách nào một cậu học sinh sinh năm 91 lại đượchọc cao đẳng trong thời điểm này ? Một thiên tài chăng ? Lại còn “vừa học văn hóa vừa học nghề” ? trường Cao Đẳng nào ở TP HCM đủ khả năng cho việc này ?. Cả bài viết không hề có một hình ảnh/ đoạn băng ghi âm nào chứng tỏ rằng MapleKhoa trò chuyện với Kenh 14 cho thấy đây hoàn toàn là sự bịa đặt của tờ báo này.

2) Sự hợp tác bôi nhọ GameVN của GameK, GameThu, Kenh 14.

Lợi dụng Scandal này, các trang thông tin điện tử trên đã toa rập nhau liên tiếp tung các bài viết gây ảnh hưởng đến uy tín của GameVN, điển hình là đây:
http://kenh14.vn/c4/t1/2009040307414…tu-scandal.chn
http://gamek.channelvn.net/200904021…-bi-xo-mui.chn

Chúng ta hãy xem câu này “Hôm nay vào ăn 2 quả lừa của anh em, không uổng công vào ngày 1/4, ăn lừa mà phê cả người” thật sự đây là sự bịa đặt của GameK nhắm vào diễn đàn GameVN nhằm mục đích trục lợi, vấn đề này tôi sẽ phân tích sau. Tuy nhiên các bạn sẽ không thể tìm thấy bạn nào ở GameVN nói câu này. GameK đã lợi dụng trò đùa của các thành viên GameVN với nhau nhằm đưa thông tin rằng các thành viên GameVN lợi dụng danh tiếng các trang thông tin điện tự đăng tin bậy bạ. Kỳ thực đây là trò đùa cá tháng tư của các thành viên nội bộ box thư giãn.
Tiếp theo là Kenh 14 lại tìm cách gắn kết vụ việc này và GameVn với các việc khác như HTL, thủy tiên, Đan Lê…Đặc biệt câu nói “Không có gì nổi nhanh hơn scandal sex, vì thế nhiều thành viên đã chọn cách thổi phồng quá mức câu chuyện để gây tên tuổi trong forum, còn admin thì tha hồ câu kéo visit, member cho forum của mình.” là chỉ đích danh gameVN muốn “nổi tiếng, câu khách” bằng các đưa Scandal Sex, đồng nghĩa với việc gán ghép GameVN là diễn đàn nổi tiếng nhờ đồi trụy. Thật sự ai cũng biếtt GameVN là 1 forum về game lâu đời và trong sạch. Trang Kenh 14 là kẻ sinh sau đẻ muộn nhưng đang muốn lợi dụng khả năng cung cấp thông tin rộng rãi của mình để hạ nhục GameVN, đây là nhằm mục đích gì ?

“Ngoài những kẻ chuyên thả câu, đáng kể trong việc moi móc scandal còn phải nhắc đến “đội ngũ” a dua a tòng theo đám đông. Thành phần này chỉ biết tới 50% sự thật nhưng độ hóng phải trên 200%. Chưa cần biết đúng sai ra sao, ngay lập tức họ đã có thể lên giọng bới móc hoặc thêm thắt cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn.”
Câu nói này được gán với ảnh chụp một trò đùa Cá Tháng Tư của nội bộ diễn đàn GameVN. Thật sự thì những người “bới móc Scandal, thả câu…” chính là các trang GameK, Kenh 14. Họ đã lợi dụng trò đua vô tư của vài thành viên trong diễn đàn nhằm bôi nhọ GameVN, tung liên tiếp các tin bài thiếu độ tin cậy từ nguồn cho đến bài viết nhằm tăng số lượng truy cập cho mình. CHúng ta đều có thể dễ dàng nhận thấy rằng GameVN không phải là kênh thông tin đại chúng như các trang trên, khả năng phổ biến thấp và các trang GameK, Kenh 14…đều có tiền sử đăng các ảnh gợi cảm như Bikini, đồ lót…ngay trên trang chủ của họ nhằm câu khách. Bài báo trên đã biến họ thành những kẻ tự tát vào mặt mình.

Vậy vấn đề thật sự ở đây là gì? GameK, GameThu, Kenh 14 từ lâu đã có hiềm khích với GameVN và họ rất ganh tị vì sự lâu đời cũng như hiểu biết của các thành viên GameVN, những người thường đưa ra những điểm sai/vô lý trong các bài viết của GameK, GameThu, Kenh 14…Các bài viết liên tiếp gần đây cho thấy họ lợi dung khả năng truyền bá thông tin lớn của mình với chức năng như các báo điện tử nhằm giảm uy tín của GameVN, tăng Page view cho họ và giảm nguồn thu nhập của GameVN qua các quảng cáo trên diễn đàn với hy vọng GameVN sụp đổ.

—-
Chúng ta có thể hấy các luận cứ của GameK, GameThu, Kenh 14 đưa ra rất mơ hồ, thiếu xác thực. Mang nhiều mục đích xấu. Chưa kể mối quan hệ của “MapleKhoa” (được các trang trên đề cập) với MapleKhoa thực, với MH và các Kenh14. Tổng kết lại, có thể luận tội các trang trên vào những tội sau:

– Bôi nhọ GameVN, cạnh tranh kinh doanh bất chính.
– Tạo áp lực ảnh hưởng lên tinh thần các thành viên Box TG.
– Lợi dụng khả năng thông tin đại chúng đưa tin trên nguồn không xác thực.
– Lợi dụng Scandal của MH nhằm trục lợi

Từ những điều này, các thành viên của BoxTG có đủ cơ sở kết tội các trang trên và có thể đưa ra lời yêu cầu các trang trên dỡ bỏ các thông tin sai lệch về GameVN và chính thức đưa tin xin lỗi GameVN nói chung và thành viên Box TG nói riêng.
.

Bức biếm họa mô tả bản chất của Kenh 14.

Sưu tầm





宽恕- kuan shu

2 04 2009

宽 恕

如 是 我 闻 仰 慕 比 暗 恋 还 苦
我 走 你 的 路
男 儿 泪 女 儿 哭
我 是 你 执 迷 的 信 徒
你 是 我 的 坟 墓
入 死 出 生 由 你 作 主
你 给我 保 护
我 还 你 祝 福
你 英 雄 好 汉
需 要 抱 负
可 你 欠 我 幸 福
拿 什 么 来 弥 补
难 道 爱 比 恨 更 难 宽 恕

如 是 我 闻 爱 本 是 恨 的 来 处
胡 汉 不 归 路
一 个 输 一 个 苦
宁 愿 你 恨 得 糊 涂
中 了 爱 的 迷 毒
一 面 满 足
一 面 残 酷

你 给 我 保 护
我 还 你 祝 福
你 英 雄 好 汉
需 要 抱 负
可 你 欠 我 幸 福
拿 什 么 来 弥 补
难 道 爱 比 恨 更 难 宽 恕

你 给 我 保 护
我 还 你 祝 福
你 英 雄 好 汉
需 要 抱 负
可 你 欠 我 幸 福
拿 什 么 来 弥 补
难 道 爱 比 恨 更 难 宽 恕
爱 比 恨 更 难 宽 恕

Bản PinYin

Kuan shu

Rú shì wŏ wén yăng mù bĭ àn liàn hái kŭ.
Wŏ zŏu nĭ de lù.
Nán ér lèi, nŭ ér kū.
Wŏ shì nĭ zhí mì de xìn tú,
Nĭ shì wŏ de fén mù.
Rù sĭ chú shēng yóu nĭ zuò zhŭ.

Nĭ gĕi wŏ băo hù,
Wŏ huán nĭ zhù fú.
Nĭ yīng xióng hăo hàn,
Xū yào bāo fu.
Kĕ nĭ qiàn wŏ xìng fú,
Na shén me lāi yí bŭ.
Nàn dào ài bĭ hèn gēng néng kuān shù.

Rú shì wŏ wén ài bĕn shì hèn de lāi chŭ.
Hú Hàn bù gùi lù,
Yī gē shū, yī gē kŭ.
Níng yuàn nĭ hèn dé hú tú.
Zhòng liăo ài de mì dú.
Yī miān măn zú, yī miān cán kù.

Nĭ gĕi wŏ băo hù,
Wŏ huán nĭ zhù fú.
Nĭ yīng xióng hăo hàn,
Xū yào bāo fu.
Kĕ nĭ qiàn wŏ xìng fú,
Na shén me lāi yí bŭ.
Nàn dào ài bĭ hèn gēng néng kuān shù.

Nĭ gĕi wŏ băo hù,
Wŏ huán nĭ zhù fú.
Nĭ yīng xióng hăo hàn,
Xū yào bāo fu.
Kĕ nĭ qiàn wŏ xìng fú,
Na shén me lāi yí bŭ.
Nàn dào ài bĭ hèn gēng néng kuān shù.
Ài bĭ hèn gēng néng kuān shù

Bản tiếng Việt

Khoan thứ

Nếu biết rằng ngưỡng mộ còn khổ hơn yêu thầm
Em bước đi trên con đường chàng bước
Lệ nam tử, khóc nữ nhi
Em tôn sung chàng trong si mê
Chàng là mộ phần của đời em
Việc tử sinh do chàng làm chủ

Chàng bảo vệ cho em
Em cầu chàng hạnh phúc
Chàng là bậc anh hùng hảo hán
Muốn gánh vác việc thiên hạ bao la
Nhưng vẫn nợ em một hạnh phúc
Chàng lấy gì bù đắp nổi đây
Chẳng ngờ yêu chàng thật khó thứ tha hơn cả hận

Ái tình vốn dĩ là hận về sau
Hồ và Hán chẳng chung một lối
Người bại trận, kẻ khổ đau
Còn nguyện chàng hận em đến hồ đồ
Ái tình đích thực là mê độc
Khi tràn trề hạnh phúc, khi tàn khốc lạnh lùng

Chàng là bậc anh hùng hảo hán
Muốn gánh vác việc thiên hạ bao la
Nhưng vẫn nợ em một hạnh phúc
Chàng lấy gì bù đắp nổi đây
Chẳng ngờ yêu chàng thật khó thứ tha hơn cả hận

Chàng là bậc anh hùng hảo hán
Muốn gánh vác việc thiên hạ bao la
Nhưng vẫn nợ em một hạnh phúc
Chàng lấy gì bù đắp nổi đây
Chẳng ngờ yêu chàng thật khó thứ tha hơn cả hận
Yêu còn khó thứ tha hơn cả hận





Cách phá Hidden Folder 2009

25 03 2009

Tình hình là dạo này em đang làm luận văn, mấy cái thư mục lưu kết quả  mà bị bác nào lỡ tay bấm phím shift+delete thì em “học lại thêm 2 năm nữa”. Do tính chất nghiêm trọng của vấn đề em liền lên google và tìm mấy phần mềm bảo vệ thư mục +file, kết quả là em cũng kiếm được khối phần mềm cả miễn phí lấn tính phí nhưng chưa phần mềm nào mà làm em yên tâm cả. Tại sao lại thế, vì phần mềm nào cũng có điểm yếu và quan trọng hơn là phần mềm nào cũng có thể bị phá một cách dễ dàng. Hôm nay em sẽ hướng dẫn các bác phá thằng được quảng cáo đình đám nhất: phần mềm “hidden folder 2009″

Phá thằng này đơn gian lém, các bạn chỉ cần làm theo 2 bước sau:

1. Xóa file HF30XP.sys trong thư mục cài đặt của Hidden Folder 2009

2. Mở Regedit lên, tìm đến HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\ControlSet001\Services rồi xóa thư mục con HF30Sys.

Khởi động lại máy tính, hix hix bây giờ thì các thư mục ẩn nó lại trở lại nguyên hình (đau khổ)

anyway, về mum đã, không anh em ở nhà lại cầm dao chém





8x, 9x và gánh nặng thời gian

17 03 2009

Hôm vừa rồi đi chụp ảnh cho các bạn, lúc về nhà xem lại ảnh bỗng nhiên thấy buồn.
Đó là một bức ảnh chụp cận cảnh của một bạn 8x đời đầu(83) và một em 9x cũng đời đầu(90). Hai người trong ảnh ai cũng tươi. Nhưng có nhìn kỹ mới thấy, dấu ấn của thời gian đã đè nặng lên 2 khóe mắt cô nàng 8x. Bao nhiêu toan tính, bao bộn bề, bao gánh nặng của cuộc sống dường như hiện cả lên đôi mắt như biết nói.

Nghĩ lại, mới chỉ khoảng 6,7 năm trước thôi, lúc đấy 8x mới bước ra đời, cũng mang theo bao nhiêu nhiệt huyết của tuổi trẻ trong những đôi mắt trong veo và căng tràn nhựa sống(như 9x bây giờ :D ).

http://img220.imageshack.us/img220/7387/dscf1507.jpg
Ánh mắt 8x và màu sắc của thời gian
Thời gian qua đi, khi mà những giấc mơ, những hoài bão đã được thực hiện, thì đôi mắt 8x đã ko còn được như ngày nào. Nó đã nhuốm màu mỏi mệt của thời gian.

Nói 8x đã già thì quả thực còn hơi sớm mà nói họ còn trẻ thì cũng ko chính xác.

Cũng chỉ vài năm nữa thôi, những cô cậu 9x hiện giờ đang còn ngồi trên ghế nhà trường, đang dựa dẫm vào bố mẹ cũng sẽ phải tự bước vào đời bằng chính đôi chân của mình, và rồi những ánh mắt vốn được cho là “có lửa” của 9x thời nay cũng phải nguội lạnh đi để nhường chỗ cho những đôi mắt có chiều sâu hơn nhưng cũng nhiều nếp nhăn hơn… Lúc ấy cánh cửa của tương lai, của thế hệ trẻ lại mở ra đón chào thế hệ 10x. Nhiệm vụ của 8x bây giờ sẽ được trút xuống vai 9x, GN tự hỏi liệu lúc ấy 9x có cảm thấy gần gũi và thông cảm hơn với 8x?
8x và 9x có thể sống thật đẹp cùng nhau dưới 1 mái nhà?
Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi và ko chờ đợi bất cứ ai. Hôm nay bạn còn là teen nhưng ngày mai bạn sẽ lại là những “anh chị già” lạc hậu trong mắt thế hệ đi sau. Thật là vô nghĩa khi chúng ta tìm mọi cách để đấu đá nhau, lên án nhau và đố kỵ lẫn nhau… Sẽ thật đẹp biết bao nếu chúng ta biết cùng dắc tay nhau và đi về phía trước…
http://chiase.anhso.net/as/08/04/19/hold197197.jpg





我只能愛你

18 01 2009

當你握緊我的手
我決定和你走
近來太多的挫折
也絕對不退縮
當河流,都倒流
我還在你左右
一直陪伴你到時間的盡頭
就算有一天
天和地都會分離
也永遠不離也不棄
要和你在一起
為了你
我可以
因為愛你我隻能愛你
生命交際輪回裏
你是唯一不忘的記憶
真正的愛過
才算真正的活過
愛你
從此絕不會放手
不曾退色的春暮
比永久還要久
痛過哭過也恨過
從未想放棄過
莫問我,要理由
愛就是我所有
就算來世你是不變的守候
就算全世界
都要來與你為敵
也還要緊緊抱著你
淚不會掉一滴
為了你
我可以
因為愛你我隻能愛你
生命交際輪回裏
你是唯一不忘的記憶
真正的愛過
才算真正的活過
愛你
從此絕不會放手

Dịch lời:
Khi chàng nắm chặt lấy bàn tay thiếp
Thiếp quyết định sẽ ra đi cùng chàng
Dù có phải trải qua nhiều nỗi khó khăn trắc trở hơn nữa
Thiếp cũng tuyệt đối không hề thối lui
Khi tất cả các con sông đều chảy ngược dòng
Vẫn còn có thiếp ở bên cạnh chàng
Mãi mãi bầu bạn cùng chàng cho đến tận cùng thế giới
Cho dù có một ngày nào đó
Trời và đất đều phải phân ly
Thiếp cũng sẽ vĩnh viễn không rời bỏ
Phải mãi ở cạnh bên chàng
wo……..
Vì chàng thiếp có thể
Bởi vì yêu chàng,thiếp chỉ có thể yêu chàng mà thôi
Khi gột rửa kí ức của một sinh mệnh để bước vào vòng luân hồi mới
Chàng chính là kí ức duy nhất không thể nào lãng quên được
Chỉ có yêu thực sự
Mới được coi như đã được sống thực sự
Yêu chàng,từ nay thiếp tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay
Lời hứa chưa từng phai nhạt
Còn bền lâu hơn cả sự vĩnh cửu
Đã từng đau khổ,đã từng rơi lệ,và cũng đã từng hận
Nhưng chưa từng nghĩ đến sẽ từ bỏ
Xin đừng hỏi lí do vì sao
Tình yêu chính là tất cả của thiếp
Dù là đời này hay là kiếp sau ,chàng vẫn là sự đợi chờ không hề thay đổi
Cho dù cả thế gian
Đều trở thành kẻ địch của chàng
Thì vẫn còn có thiếp đến để ôm chặt chàng vào lòng
Tuyệt không để rơi cho dù là một giọt lệ
Wo…….
Vì chàng mà thiếp có thể
Bởi vì yêu chàng,thiếp chỉ có thể yêu chàng
Chỉ cần là vì chàng thiếp nguyện ý
Hy sinh tất cả mà chẳng hề cảm thấy nuối tiếc chút gì
Chỉ có yêu thực sự
Mới được xem như đã được sống thực sự
Được yêu chàng,từ nay thiếp chẳng còn điều gì khác đáng để cầu mong hơn nữa





Một phép màu đáng giá bao nhiêu?

27 12 2008

Cẩn thận đặt những đồng xu trở lại chiếc hộp, vặn nắp cẩn thận, cô bé ra khỏi nhà bằng lối cửa sau, đi qua 6 dãy nhà nữa để đến một hiệu thuốc lớn.

Cô bé kiên nhẫn chờ đợi người dược sĩ để mắt tới mình, nhưng lúc đó ông ấy đang rất bận. Cô bé lại xoay chân để tạo ra những tiếng cọ xát dưới sàn. Vẫn không ăn thua. Cô bé làm bộ súc họng, cố tạo ra những âm thanh rất đỗi bất lịch sự. Vẫn chẳng ai bận tâm về điều đó. Cuối cùng, cô bé lấy ra một xu trong hộp, gõ keng keng trên bàn kính của quầy thanh toán. Đã có hiệu quả.

“Vậy cháu muốn gì?” – người dược sĩ cao giọng, đúng kiểu đang bị làm phiền. “Ta đang nói chuyện với anh trai mới từ Chicago về, rất lâu rồi ta chưa gặp anh ấy đấy” – dược sĩ tiếp lời mà chẳng cần nhận được câu trả lời của cô bé từ câu hỏi trước.

“Cháu xin được nói chuyện với ông về anh trai của cháu ạ”. Cô bé trả lời với giọng điệu “bị làm phiền” không kém. “Anh ấy ốm, ốm lắm… và cháu muốn mua cho anh ấy một phép màu”.

“Cháu nói sao cơ?” – dược sĩ hỏi.

“Anh cháu tên là Andrew và anh ấy bị cái gì rất xấu mọc lên trong đầu ấy. Bố cháu nói là chỉ có phép màu mới cứu được anh ấy lúc này thôi. Thế bao nhiêu tiền một phép màu ạ?”.

“Ở đây chúng ta không bán phép màu cô bé ạ. Ta xin lỗi không giúp gì được cho cháu cả” – dược sĩ trả lời, giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn.

“Xin hãy nghe cháu, cháu có tiền trả mà. Nếu chưa đủ, cháu sẽ lấy thêm. Cứ nói cho cháu biết một phép màu bán bao nhiêu tiền”.

Anh trai của dược sĩ là một người đàn ông ăn mặc rất sang trọng. Lúc này ông ấy khom người xuống hỏi cô bé: “Thế anh cháu cần loại phép màu nào?”.

“Cháu không biết”, cô bé trả lời với đôi mắt chực khóc. “Cháu chỉ biết anh ấy rất ốm và mẹ nói anh ấy cần được phẫu thuật. Nhưng bố không có đủ tiền, nên cháu muốn dùng tiền của cháu…”.

“Thế cháu có bao nhiêu?” – Người đàn ông đến từ Chicago hỏi.

“1 đô la và 11 xu ạ” – cô bé trả lời rành rọt. “Và đó là tất cả số tiền cháu có, nhưng cháu sẽ kiếm thêm nếu cần”.

m, thế là vừa duýt cháu ạ. 1 đô la 11 xu, đó chính xác là giá của một phép màu dành cho anh cháu đấy”.

Anh của dược sĩ một tay cầm tiền từ cô bé, tay kia nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô rồi nói: “Đưa ta đến chỗ cháu ở. Ta muốn xem anh của cháu thế nào và gặp bố mẹ cháu nữa. Để xem ta có loại phép màu cháu cần không”.

Người đàn ông ăn mặc sang trọng ấy chính là một tiến sĩ, bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Cuộc phẫu thuật cho anh trai cô bé hoàn toàn miễn phí. Không lâu sau Andrew đã khỏe mạnh hơn và có thể về nhà. Bố mẹ đều rất vui, không ngớt lời kể về chuỗi sự việc dẫn họ đến niềm hạnh phúc ngày hôm nay.

“Cuộc phẫu thuật đó qủa là một phép màu” – mẹ cô bé thì thầm. “Em tự hỏi không biết nó đáng giá bao nhiêu…”.

Cô bé chỉ cười khi nghe bố mẹ nói chuyện. Cô biết chính xác một phép màu đáng giá bao nhiêu. 1 đô la 11 xu… cộng thêm niềm tin của một đứa trẻ.

Huyền Anh

Theo MTU





Sự thật về chương trình “Đường lên đỉnh Olympia”.

19 11 2008

Đêm 2.11.2008, chủ nhật…
GIẢ DỐI, đó là điều đọng lại trong chúng tôi khi bước khỏi trường quay S9 của cái gọi là… Đài truyền hình Việt Nam.
Là sự thất vọng tràn trề trên gương mặt các thí sinh tỉnh ngoài về Thủ đô dự thi cái gọi là… “Đường lên đỉnh Olympia”.
Trận thi tháng hôm nay gồm các thí sinh Chí Thiện của trường THPT Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận, Hoàng Hiệp của trường THPT Chuyên Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang chúng tôi, Hoàng Hải của trường THPT Chuyên Amsterdam, Hà Nội và Ngọc Thảo – em nữ duy nhất của trường THPT Chuyên, tỉnh Phú Yên.
Chương trình này quay để phát trong dịp Tết Nguyên Đán – Kỷ Sửu 2009, cho nên có sự giả dối ở đây là các cây hoa Đào và hoa Mai giả xếp quanh trường quay, thí sinh Hoàng Hải giả vờ là đang dịp… sinh nhật và nhiều điều giả dối còn… khốn nạn hơn thế!
Em Hoàng Hiệp của chúng tôi trước khi thi đã bị sốt 39,2 độ vì mấy ngày nay phải lội nước vào – ra cái trường quay khốn khổ này, em phải đi tiếp nước và tiêm để vào thi.
Vòng khởi động, Chí Thiện và Hoàng Hiệp thi tốt đẹp, mỗi em được 40/60 điểm. Đến lượt “người Hà Nội” (NHN) thi thì đến câu thứ 4 em này không trả lời được, người dẫn chương trình Nguyễn Hữu Việt Khuê (VK) phán “Câu này đã phát rồi nên phải hỏi lại với câu hỏi khác…” – Một câu nói thật hết sức vô lý? Sau đó NHN cũng được 40/60 điểm…
Đến vòng thi ô chữ vượt chướng ngại vật thì sự khốn nạn đã lộ rõ…
Hàng ngang thứ nhất Chí Thiện và các em có đáp án “Quảng Ninh”, đúng 100%. Sau đó Hoàng Hiệp mở hàng ngang thứ 7 là “Cọc” và tất cả đều có thể trả lời được đáp án của câu này, thế thì mới có “Vấn đề”…
VK nói “Các em bấm quá nhiều nên bị treo máy…” (?) Một câu nói rất vô lý, với một chương trình trí tuệ này không thể xảy ra điều đó, mà lại xảy ra ở trường quay của cái gọi là Đài THVN? Người ngu nhất cũng hiểu rằng nếu có một thí sinh đã bấm thì các thí sinh còn lại bấm cũng bằng… không, hoặc như “Ai là triệu phú” thì tất cả cùng được bấm và máy cho biết người bấm sớm nhất… Phải chăng đây là sự cố ý của nhà Đài để làm những chuyện khuất tất?
Và cứ như vậy 3 lần anh chàng VK này nói như thế khi thấy trên màn hình là tên Hoàng Hiệp và Chí Thiện dừng lại? Anh ta còn dọa Hoàng Hiệp “Em có muốn thi hay dừng chơi, tôi nói là 5 giây bắt đầu mới được quyền bấm chứ…”, một thái độ không thể chấp nhận được. Anh ta là cái quái gì mà cấm thí sinh dừng chơi?
Lần thứ 4 máy dừng lại ở chữ… Chí Thiện nhưng VK bảo Hoàng Hải đã bấm chuông (?). Chí Thiện thắc Mắc “Sao màn hình báo tên em mà anh lại bảo là Hoàng Hải”. VK trả lời không biết ngượng rằng “Tên em hiện lên là do em bấm… cuối cùng” (?) Người ngu nhất cũng hiểu rằng vậy là VK nói điêu, vì ban nãy anh ta bảo bấm nhiều treo máy và dọa thí sinh – điều không thể chấp nhận với một người dẫn chương trình, bây giờ bấm nhiều thì không treo máy (?) mà là… hiện tên người bấm cuối cùng. Vậy cứ cho là đúng đi thì làm quái gì mà biết được em nào bấm đầu tiên? Khốn nạn, khốn nạn hết chỗ nói!
Chí Thiện vẫn bức xúc “Tại sao khi em và bạn Hiệp bấm mà chuông không kêu?” Điều này không chỉ ông trời biết mà chúng tôi cũng cảm nhận được.
Vẻ mặt thất thần trên khuôn mặt ba thí sinh không phải “người Hà Nội”, còn thí sinh Hoàng Hải với vẻ mặt nhăn nhở từ khi bắt đầu cuộc thi “Đợt này sắp sinh nhật em, em muốn là người chiến thắng hôm nay để làm phần thưởng cho… chính mình”. Một sự ngạo mạn ngu dốt, người tử tế thì sẽ nói “Em mong hôm nay em và các bạn chơi gặp nhiều may mắn”.
Tôi rất thương Chí Thiện và Ngọc Hảo, hai em ở tận miền trong ra, Thiện hôm qua về nhì sau em Hiệp của chúng tôi nhưng chúng tôi đều khâm phục em, Thiện ra đây cùng Ba em và thầy giáo em còn Hảo ra đây cùng cô ruột thôi… Các em ra đây đã bơ vơ giữa chốn Hà Thành khắc nghiệt này. Tôi thương cả em Hiệp của chúng tôi bị ốm bất ngờ nữa. Mà thương các em cũng là do sự khốn nạn của trốn này.
Vậy là câu này NHN ăn trọn 80 điểm. Nhiều người bức xúc ra yêu cầu ban tổ chức cho câu khác nhưng nhân viên nhà Đài trối đây đẩy, chắc họ cũng phải làm theo một thế lực đen tối, bẩn thỉu lớn hơn ở phía sau (?). Họ cũng nhục nhã lắm chứ!
Cuối cùng thì NHN “chiến thắng” trong sự ngượng ngịu của chính mình và sự thất thần của 3 thí sinh còn lại cùng với sự khinh bỉ của các thầy giáo chúng tôi.
Tôi mới thấy rằng nhà Đài mị dân rất giỏi nhưng không qua mặt được các em chứ chưa cần nói đến chúng tôi. Vậy chúng tôi dạy các em những điều tốt đẹp trong cuộc sống thế nào đây?
Diễn, diễn và diễn… các “diễn viên” của nhà Đài rất dở. Đọng lại trong các em và chúng tôi nỗi thất vọng quá lớn về cái gọi là “Đường lên đỉnh Olympia” này.
Chúng tôi bước vội ra khỏi Đài THVN để lên ô tô vì không thể chịu được sự ngột ngạt và bẩn thỉu trong trường quay S9 này…
Thôi các em ạ, lũ không bao giờ về Hà Nội được nhưng đợt này lụt đã về Hà Nội. Mọi chuyện trong cuộc đời đều có thể xảy ra dù đó là điều… khốn nạn nhất…
Nhưng trẻ con đã mất niềm tin tại nơi nhẽ ra không bao giờ và không được phép để xảy ra những điều như vậy!
Đêm hoang mang…


Copy từ blog thầy Tuấn thầy giáo dạy toán trường PTTH Chuyên Bắc Giang

http://blog.360.yahoo.com/blog-bJDKH…1&p=71&n=28500





Vài ngày làm phu

8 11 2008

Mấy hôm vừa rồi anh em ở KUAS đi làm sân thi đấu cho pre-event of world game, các bác nhà ta cũng tý tởn + đua đòi chụp hình để làm kỷ niệm vì có đội tuyển Vệt Nam thi đấu :D , nào mời bà con cùng coi….

Ghép sân thi đấu


Các bác nhà ta tí tởn ngồi ở vị trí trao giải


Cùng ban huấn luyện đội tuyển Việt Nam


Trên khan đài


Lễ trao giải


Chụp cùng 3 vận động viên sau khi thi đấu